Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Đứa Con Người Lái Buôn (Cổ Nhi)

Đứa Con Người Lái Buôn (Cổ Nhi)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Trăng vừa lên chợt nghe tiếng người nói, lén vạch cỏ nhìn ra thấy hai người uống rượu, có một

người đầy tớ râu dài bưng bầu rượu, mặc áo màu xanh sẫm, tiếng nói rất nhỏ, khơng nghe được gì. Lát

sau nghe một người nói "Ngày mai cứ đem một vò rượu trắng tới đây", giây lát cùng ra đi, chỉ còn

người râu dài ở lại, cởi áo nằm trên tảng đá trong đình, nhìn kỹ thấy tay chân đều như người, chỉ có

cái đi thò ra phía sau. Đứa nhỏ muốn về nhưng sợ hồ biết bèn núp suốt đêm, trời chưa sáng lại nghe

thấy hai người lục tục trở lại, thì thào đi vào bụi tre rậm.

Đứa nhỏ trở về, cha hỏi đi đâu nó đáp là ngủ ở nhà bác. Gặp hôm theo cha vào chợ, thấy hàng mũ

có treo cái đi chồn liền xin cha mua. Cha khơng nghe, nó cứ kéo áo vòi vĩnh, cha không nỡ phật ý

bèn mua cho. Cha buôn bán trong cửa hàng, đứa con nô đùa bên cạnh, nhân lúc cha quay đi bèn lấy

cắp tiền đi mua rượu trắng, gửi lại ở quán. Có người cậu ở trong thành vốn làm nghề săn bắn, đứa nhỏ

chạy tới nhà cậu thì cậu đi vắng, mợ hỏi thăm mẹ, nó đáp “Mấy hơm nay khỏe hơn, nhưng vì chuột cắn

phá quần áo làm mẹ giận kêu khóc khơng thơi nên sai cháu xin ít thuốc chuột”. Mợ mở hòm lấy ra

khoảng một đồng cân gói lại đưa cho, đứa nhỏ cho là ít. Mợ ra nấu mì cho cháu ăn, nó nhân lúc trong

phòng khơng có ai liền mở gói thuốc trộm lấy một vốc giấu vào bọc, kế ra nói với mợ đừng nhóm bếp

nữa vì cha đang chờ ở chợ, nó khơng kịp ăn, rồi đi ln. Nó lén bỏ thuốc độc vào rượu rồi chơi rong

trong chợ, gần tối mới về. Cha hỏi đi đâu, nó nói thác là ở nhà cậu, từ đó hàng ngày đứa nhỏ cứ đi

chơi trong chợ.

Một hôm thấy người râu dài cũng chen trong đám đơng, đứa nhỏ nhìn kỹ liền theo sát bên, lân la

bắt chuyện hỏi thăm quê quán, y đáp ở thôn Bắc rồi cũng hỏi lại, đứa nhỏ bịa đặt đáp là trong hang

núi. Người râu dài tỏ vẻ lạ lùng, nó cười nói “Nhà ta đời đời ở hang núi, ơng thì khơng sao?". Người

kia càng kinh ngạc hỏi tên họ, đứa nhỏ đáp “Ta là con họ Hồ, hình như đã gặp ơng ở đâu rồi, thấy ông

đi theo hai chàng trẻ tuổi, ông quên rồi à?”

Người kia nhìn kỹ nó nửa tin nửa ngờ, nó bèn khẽ vạch quần, hơi thò cái đi giả ra, nói “Bọn ta

trà trộn giữa lồi người, chỉ cái này là vẫn còn, thật đáng bực”. Người kia hỏi ra chợ làm gì, nó đáp

“Cha ta sai đi mua rượu”, y cũng nói là đi mua rượu. Đứa nhỏ hỏi mua chưa, y đáp “Bọn ta phần lớn

đều nghèo nên hay đánh cắp hơn”. Đứa nhỏ nói “Việc ấy cũng khổ, ln ln phải lo sợ", người kia

nói "Chủ nhân ra lệnh, không thể không làm”. Đứa nhỏ hỏi chủ là ai, y đáp “Là hai anh em mà hôm

trước ngươi gặp đấy. Một người dan díu với vợ họ Vương ngồi cửa Bắc, một người ngủ ở nhà ơng

Mỗ ở thôn Đông, gặp thằng con ông ta dữ quá nên bị chém đứt đuôi mười ngày mới lành, nay lại tới

đó rồi”.

Nói xong định từ biệt, nói “Đừng làm hỏng việc của ta”. Đứa nhỏ nói “Đánh cắp khó hơn mua

nhiều, ta đã mua trước còn gởi trong quán, xin tặng cho ơng. Trong túi ta còn tiền, khơng lo gì cả”.

Người kia thẹn vì khơng có gì báo đáp, đứa nhỏ nói “Chúng ta vốn cùng lồi, tiếc gì bấy nhiêu đó, lúc

nào rảnh con phải uống với ông một bữa thật say kia". Liền cùng tới quán lấy rượu đưa cho y rồi về.

Đến đêm thấy mẹ quả ngủ n khơng chạy đi nữa, nó biết có chuyện lạ bèn nói với cha cùng tới

xem thì thấy có hai con chồn chết trong đình, một con chết trong đám cỏ, máu còn ròng ròng trên

miệng, bình rượu cũng có đó, cầm lên lắc thử vẫn chưa hết. Cha kinh ngạc hỏi sao khơng nói trước, nó



đáp “Giống này rất khơn lanh, hơi lộ ra là nó biết ngay”. Cha mừng nói “Con ta quả là Trần Bình đánh

[28]



hồ đấy”. Hai cha con bèn mang xác chồn về, thấy một con bị cụt đi, vết dao còn rõ. Từ đó mới

yên nhưng người đàn bà ngày càng gầy rạc, tỉnh táo dần nhưng ho càng nặng, cứ khạc ra hàng đấu

đờm, kế chết. Vợ họ Vương ngoài cửa Bắc trước vẫn bị hồ ám, lúc ấy tới hỏi thì hồ đã dứt mà bệnh

cũng khỏi. Cha vì vậy cho rằng đứa nhỏ là đứa trẻ lạ liền cho học cưỡi ngựa bắn cung, sau làm quan

tới chức Tổng nhung.



016. Đổng Sinh (Đổng Sinh)

Đổng sinh tự Hà Tư người phía tây phủ Thanh Châu (tỉnh Sơn Đơng), chiều tối ngày mùa đơng trải

chăn đốt lò sưởi xong, định che đèn đọc sách thì có người mời đi uống rượu. Bèn đóng cửa đi tới chỗ

bạn thấy trong tiệc có một thầy lang giỏi xem mạch Thái tố, bắt mạch cho tất cả khách khứa, cuối cùng

nhìn Vương sinh Cửu Tư và Đổng nói "Ta đã xem cho nhiều người mà khơng thấy ai có mạch lạ như

hai ơng. Mạch sang mà có điềm hèn, mạch thọ mà có điềm yểu, thật không phải là điều ta biết được,

mà riêng ông Đổng lại càng lạ lắm". Mọi người cùng ngạc nhiên hỏi, ông ta đáp “Thuật của ta chỉ tới

đây là hết rồi, khơng dám đốn mò. Chỉ xin hai ông cẩn thận mà thôi".

Hai người vừa nghe thì sợ lắm, kế lại cho là lời nói mơ hồ nên cũng không để ý nữa. Nửa đêm

Đổng về, thấy cửa phòng sách khép hờ rất ngờ vực, nhưng đang lúc say lại nghĩ chắc là lúc đi vội

vàng nên quên khóa cửa. Vào phòng chưa thắp đèn, thò tay vào trong chăn sờ trước xem ấm khơng.

Vừa thò tay vào thì thấy mềm mềm như có ai nằm, giật mình rút tay lại rồi vội thắp đèn lên, thì ra là

một cô gái tuyệt đẹp, mặt tươi răng trắng không khác thần tiên. Mừng quýnh lấy tay đùa mò xuống

phần dưới thì vớ phải một nắm lơng đi, hoảng sợ toan chạy. Cơ gái tỉnh giấc, vươn tay níu cánh tay

sinh hỏi “Chàng đi đâu?”. Đổng càng khiếp sợ run lẩy bẩy, xin người tiên thương mà tha cho. Cô gái

cười nói “Thấy cái gì mà cho ta là tiên?”. Đổng đáp “Ta chẳng sợ phần đầu mà sợ phần đi". Cơ gái

lại cười nói "Đi ở đâu ra, chàng lầm rồi". Rồi cầm tay Đổng kéo vào cho sờ lại, thấy da đùi mềm

mại như mỡ, xương cụt nhẵn thín. Cơ gái cười nói “Thế nào? Rượu say mê mẩn, khơng rờ thấy cái gì

ở đâu mà lại vu cho người ta như thế”. Đổng vốn thích nàng đẹp, đến lúc ấy lại càng mê mẩn, lại tự

trách mình lầm. Nhưng vẫn nghi ngờ khơng rõ vì sao nàng tới đây, cơ gái nói “Chàng khơng nhớ cơ

nhỏ tóc vàng nhà hàng xóm phía đơng sao? Co ngón tay tính lại thì từ lúc nhà đi đến nay đã mười năm

rồi, lúc ấy thiếp chưa cài trâm mà chàng cũng còn để tóc trái đào kia”. Đổng sực nhớ ra, hỏi “Nàng là

A Tỏa nhà họ Chu phải không?” nàng đáp phải. Đổng nói “Nàng nói ra ta mới mường tượng nhớ lại,

mười năm không gặp đã thành người xinh đẹp thế này rồi. Nhưng sao lại tới ngay đây được thế?” Cô

gái đáp "Thiếp lấy phải thằng chồng ngu, được bốn năm năm cha mẹ chồng theo nhau qua đời, lại

chẳng may chồng cũng mới mất, chỉ còn một mình khơng nơi nương tựa. Nhớ lại người quen biết thuở

nhỏ chỉ có chàng nên cố tìm tới. Vào tới cổng thì trời tối, gặp lúc có người mời chàng đi uống rượu

nên núp đợi chàng về. Đợi lâu lạnh cóng nên mượn cái chăn đắp cho ấm lên thôi, xin đừng ngờ vực".

Đổng mừng rỡ cởi áo lên giường cùng ngủ, lấy làm đắc ý lắm, được hơn tháng dần gầy rộc đi,

người nhà lấy làm lạ hỏi thì cứ nói là khơng biết. Lâu sau mặt mũi càng hốc hác, mới sợ hãi tìm tới

thầy lang chẩn mạch giỏi trước đây nhờ bắt mạch. Thầy lang nói "Đây là yêu mạch, cái điềm chết yểu

ngày trước nay đã nghiệm rồi, khơng sao chữa được đâu”. Đổng òa khóc khơng chịu về, thầy lang bất

đắc dĩ phải châm cho ở tay, đốt ngải cứu cho ở rốn rồi đưa thuốc cho, dặn "Nếu có gặp ai thì phải cố

gắng dứt đi". Đổng cũng tự biết đã nguy, khi về tới nhà cơ gái lại cười cợt đòi làm chuyện nọ kia, bèn

xẵng giọng nói “Đừng lằng nhằng nữa, ta mà làm việc thì chết ln đấy”, rồi bỏ đi khơng ngối lại. Cơ



gái cả thẹn cũng tức tối nói “Ngươi còn muốn sống à?".

Đêm đến Đổng uống thuốc rồi ngủ riêng, vừa chợp mắt đã mơ thấy cùng nàng ân ái, tỉnh dậy thì đã

di tinh rồi. Càng thêm sợ sệt bèn dời vào ngủ nhà trong, bảo vợ con thắp đèn canh gác, nhưng vẫn mơ

thấy như cũ, lén nhìn tới cơ gái thì đã đi đâu mất. Được vài hôm, Đổng thổ ra hơn một đấu huyết mà

chết.

Vương Cửu Tư đang trong phòng sách thì thấy một cơ gái tới, thích vì nàng đẹp nên ăn nằm với

nhau. Hỏi từ đâu tới, nàng đáp "Thiếp là láng giềng của Hà Tư, trước đây ông ta với thiếp rất thân

mật, không ngờ bị hồ mê hoặc mà chết rồi. Yêu khí của bọn ấy rất đáng sợ, những người đọc sách nên

cẩn thận đề phòng”. Vương càng mến phục, bèn ăn ở với nhau rất vui vẻ.

Được vài hơm thì mắc bệnh hơn mê, chợt nằm mơ thấy Đổng về nói "Kẻ đang ăn ở với ơng là hồ

đấy, đã giết ta rồi lại còn muốn giết hại cả bạn ta nữa. Ta đã kiện nó ở dưới âm ty để rửa hận, trong

bảy đêm tới ông nhớ thắp hương ngồi cửa phòng, đừng có qn”. Vương tỉnh dậy lấy làm lạ, nói với

cơ gái "Ta bệnh nặng quá, sợ sắp chết rồi, có người khuyên nên kiêng chuyện trong phòng”. Cơ gái nói

“Số được thọ thì gần vợ cũng sống, số khơng thọ thì khơng gần vợ cũng chết", rồi xán vào cười cợt

khêu gợi, Vương khơng kìm được lại cùng nàng giao hoan, kế lại hối hận nhưng khơng sao dứt tình

được. Đến tối thấp hương cắm trên cửa phòng, cơ gái tới nhổ ra vứt đi, đêm Vương lại nằm mơ thấy

Đổng về trách sao không nghe lời dặn.

Đêm sau Vương lén dặn người nhà chờ lúc nàng ngủ rồi hãy lén thắp hương, cơ gái đang trên

giường chợt hoảng sợ nói “Lại thắp hương à? " Vương nói khơng biết, nàng vội trở dậy rút hương bẻ

rồi dụi đi, kế trở vào hỏi "Ai bảo chàng làm như thế?” Vương đáp “Có khi là vợ ta thấy ta đau ốm nên

nghe lời thầy bói làm thế để trừ tà thơi", cơ gái thẫn thờ khơng vui. Người nhà lén nhìn thấy hương tắt

lại thắp nén khác, cô gái chợt than "Phúc trạch của ông dày thật. Ta đã lỡ hại Hà Tư rồi tới tư thơng

với ơng, thật là có lỗi. Ta sắp phải cùng ông ta đối chất dưới âm ty, nếu khơng qn tình ân ái xin đừng

làm hỏng cái xác của ta”. Nói xong thong thả bước xuống giường, ngã lăn ra đất mà chết, thắp đèn soi

thì là một con chồn. Vương còn sợ nó sống lại liền gọi người nhà lột da treo lên.

Vương bệnh nặng thêm, thấy hồ tới nói “Ta đã tới kiện ở pháp tòa, pháp tòa cho rằng ơng Đổng

thấy sắc động tâm thì chết là đáng tội, nhưng buộc tội ta mê hoặc người nên thu mất viên kim đan rồi

cho sống lại, vậy xác của ta đâu?”. Vương đáp "Người nhà không biết đã đem lột da mất rồi". Hồ ảm

đạm nói “Ta giết người nhiều rồi, nay chết cũng đã muộn, nhưng sao chàng lại nhẫn tâm thế", rồi căm

hờn bỏ đi. Vương ốm tưởng nguy, nửa năm mới khỏi.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Đứa Con Người Lái Buôn (Cổ Nhi)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×