Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Vương Thành (Vương Thành)

Vương Thành (Vương Thành)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Dọc đường gặp mưa, áo giày ướt sũng, Vương bình sinh chưa trải sương gió nên mệt quá bèn nghỉ

tạm lại quán trọ, không ngờ mưa cứ tầm tã đến tối, nước trên máng xối rót xuống như dây thừng. Qua

đêm đường càng lầy lội, thấy người đi đường bùn ngập lút cổ chân, trong lòng rất nản. Chờ đến trưa

đường mới hơi mới hơi khô ráo, nhưng mây đen lại kéo tới, lại đổ mưa lớn, phải ngủ qua đêm nữa

mới đi được.

Gần tới kinh nghe đồn vải cát đang có giá, trong lòng mừng thầm nhưng vào tới kinh thành ghé lại

quán trọ thì chủ trọ rất tiếc vì Vương tới chậm. Trước đó đường giao thơng với phía Nam mới mở, vải

cát tới rất ít, các nhà giàu sang trong kinh lại thường mua nhiều nên giá đắt gấp ba, nhưng trước đó

một ngày thì những người buôn vải cát đổ tới đông nghẹt nên giá sụt hẳn, những người tới sau đều thất

vọng.

Chủ trọ nói rõ cho Vương biết, Vương ưu uất không vui. Qua một ngày vải cát tới càng nhiều, giá

càng sụt, Vương thấy khơng có lãi nên khơng chịu bán. Nấn ná hơn mười ngày, tiền ăn ở tính ra đã tốn

khá nhiều, càng thêm lo buồn. Chủ trọ khuyên nên bán rẻ để tính cách khác, Vương nghe theo bán tháo

hết, lỗ hơn mười lượng. Sáng dậy sớm định ra về, mở túi ra xem thì tiền đã mất sạch, phát hoảng nói

với chủ trọ, chủ trọ cũng khơng biết làm sao.

Có người khuyên lên kêu với quan bắt chủ trọ bồi thường, Vương than “Đó là số phận của ta chứ

chủ trọ có lỗi gì?”. Chủ trọ nghe thế rất cám ơn Vương, tặng năm lượng vàng rồi an ủi khuyên về.

Vương nghĩ khơng còn mặt mũi nào gặp lại bà nội, loanh quanh ra vào khơng biết tính sao.

Chợt thấy có bọn chọi chim thuần, mỗi lần chọi đặt cuộc tới mấy ngàn, mua một con chim thuần có

khi hơn trăm quan tiền. Vương chợt động tâm, tính lại tiền túi thì chỉ đủ bn chim thuần, bèn bàn với

chủ trọ. Chủ trọ hết súc vun vào, lại hứa cho ăn ở không phải trả tiền. Vương mừng bèn đi, mua một

gánh chim thuần trở lại kinh thành, chủ trọ cũng mừng, chúc cho bán đắt hàng.

Đến đêm mưa to đến sáng sớm, khi trời sáng nước trên đường chảy như sông mà mưa vẫn chưa

ngớt, Vương ngồi chờ tạnh mà mưa liên tiếp mấy ngày khơng ngớt. Dậy nhìn thì thấy chim thuần trong

lồng chết dần. Vương sợ lắm mà không biết làm sao. Đến hôm sau thuần chết càng nhiều, chỉ còn vài

con bèn dồn chung vào một lồng, qua đêm lại ra xem thì chỉ còn một con sống. Bèn vào nói với chủ

trọ, bất giác sa lệ, chủ trọ cũng ái ngại. Vương tự liệu hết tiền khơng về được chỉ muốn tìm đường

chết, chủ trọ khuyên giải an ủi, kế cùng ra xem con thuần, ngắm kỹ rồi nói "Hình như là một con chim

hay, những con kia biết đâu khơng phải do bị nó chọi chết? ông đang rảnh rỗi cứ tập luyện cho nó, nếu

quả là chim hay thì mang đi đánh cuộc cũng mưu sinh được", Vương theo lời.

Khi con chim đã thuần, chủ trọ bảo đem ra phố đánh cuộc lấy rượu thịt. Con thuần rất khỏe, chọi

lần nào cũng thắng, chủ trọ mừng rỡ đưa tiền cho Vương bảo đánh cuộc với đám con em nhà giàu, ba

lần chọi ba lần thắng. Khoảng nửa năm thì tích cóp được hai mươi lượng vàng, trong lòng cũng được

an ủi, coi con thuần như tính mạng của mình.

Trước đó có thân vương nọ thích chọi chim thuần, hàng năm cứ đến tiết Thượng nguyên lại cho

những người chơi chim thuần trong dân gian đem tới vương phủ để chọi. Chủ trọ nói với Vương "Nay

thì có thể trở thành đại phú ngay, có điều khơng biết vận số của ơng ra sao”. Bèn nói rõ sự tình rồi dắt



Vương đi, dặn “Nếu thua thì đành im lặng đi ra thơi, còn vạn nhất con thuần này thắng ắt vương sẽ hỏi

mua, ông đừng nhận lời, nếu vương ép thì cứ nhìn vào ta, lúc nào ta gật đầu hãy bán”, Vương vâng dạ.

Tới vương phủ thì những người chọi chim đã chen vai dưới thềm, giây lát vương ngự ra điện, tả

hữu truyền ai có chim thuần muốn chọi thì lên. Lập tức có một người xách lồng lên điện, vương sai thả

thuần ra, khách cũng thả. Mới bay nhảy mổ đá qua loa, thuần của khách đã thua chạy, vương cả cười,

trong giây lát đã có mấy người thua. Chủ trọ nói “Đến lúc rồi!", rồi cùng nhau lên điện. Vương nhìn

con thuần của Thành, nói “Tròng mắt có vằn máu giận dữ, con thuần này khỏe lắm, không thể coi

thường”, rồi sai đem con Thiết chủy ra chọi. Mới bay nhảy đấu đá vài hiệp thì lơng con thuần của

vương đã rụng tơi tả, vương sai chọn con hay hơn đem ra, hai lần thay đều thua. Vương vội sai lấy

con Ngọc thuần trong cung, giây lát đem ra, thấy lơng trắng như cò, thần thái mạnh mẽ khác thường,

Vương Thành nao núng quỳ xuống xin thơi, nói “Thuần của đại vương là chim thần, sợ giết mất chim

ta thì ta mất nghiệp!”.

Vương cười nói "Cứ cho chọi đi, nếu chết ta sẽ đền bù thật hậu!". Thành bèn thả thuần ra, con

Ngọc thuần xông thẳng vào. Lúc con Ngọc thuần đang sấn vào thì con thuần của Thành nằm phục

xuống như con gà dữ để đợi, con Ngọc thuần mổ mạnh một cái thì nó vùng bay lên như con hạc đánh

lại, tiến lui lên xuống cầm cự một lúc thì con Ngọc thuần đuối dần mà con thuần của Vương càng hăng

máu đánh ráo riết, không bao lâu bộ lông tuyết của Ngọc thuần rụng tơi tả, cụp cánh chạy trốn.

Cả ngàn người đúng xem ai cũng khen ngợi. Vương bảo bắt con thuần của Thành, đích thân xem

xét từ đầu mỏ đến móng chân một lượt rồi hỏi “Con thuần này ngươi có bán khơng?”. Thành đáp "Tiểu

nhân khơng có tài sản gì, phải nhờ vào nó mà sống nên khơng dám bán". Vương nói "Ta sẽ trả giá cao

cho ngươi có một gia tư bậc trung, có bằng lòng khơng?” Thành cúi đầu suy nghĩ hồi lâu rồi nói “Thật

vốn khơng muốn bán, nhưng đại vương đã thích, vả lại nếu cho tiểu nhân được có ăn có mặc thì còn

muốn gì hơn".

Vương hỏi giá, Thành xin ngàn lượng vàng, vương cười nói “Gã ngốc này, nó có phải châu ngọc

gì mà giá ngàn vàng”. Thành nói "Đại vương khơng cho nó là q báu nhưng đối với thần thì ngọc

bích liên thành cũng khơng hơn được”, Vương hỏi vì sao, Thành đáp “Tiểu nhân đem nó ra chợ, mỗi

ngày được vài đồng đổi lấy đấu gạo, một nhà mười miệng ăn khơng phải lo đói rét, còn của báu nào

bằng". Vương nói "Ta khơng để ngươi thiệt, thôi trả ngươi hai trăm” Thành lắc đầu. Vương lại trả

thêm một trăm, Thành nhìn chủ trọ khơng thấy tỏ vẻ gì bèn nói "Thừa mệnh đại vương, xin bớt một

trăm. Vương nói "Thế thì thơi vậy, ai mà đem chín trăm lượng vàng mua một con chim thuần?".

Thành cho thuần vào lồng định đi thì vương gọi "Anh chọi chim lại đây, anh chọi chim lại đây” Ta

trả sáu trăm, chịu thì bán, khơng chịu thì thơi vậy”. Thành lại nhìn chủ trọ nhưng chủ trọ vẫn điềm

nhiên. Thành trong bụng đã thỏa mãn, chỉ sợ bỏ qua cơ hội bèn nói “Với cái giá ấy thì thật không được

vừa ý, nhung đã bàn việc mua bán mà không thành e lại mắc tội lớn, bất đắc dĩ xin vâng lệnh đại

vương. Vương mừng rỡ sai cân vàng đưa ngay. Thành nhận vàng, lạy tạ đi ra. Chủ trọ bực tức nói “Ta

dặn thế nào mà ơng hấp tấp như thế? Nếu kèo nài thêm một chút thì có tám trăm rồi!”.

Thành về nhà trọ đặt vàng lên bàn mời chủ trọ tự lấy. Chủ trọ không chịu, Thành ép mãi mới đem



bàn tính ra tính tốn nhận tiền ăn ở. Thành sắp xếp hành lý trở về, tới nhà kể lại những việc đã qua,

lấy vàng ra chúc mừng nhau. Bà già bảo mua ba trăm mẫu ruộng tốt, xây nhà cửa sắm đồ đạc, nghiễm

nhiên là nhà thế gia.

Bà già dậy sớm đôn đốc Thành coi việc cày bừa, vợ coi việc canh cửi, hơi lơ là thì quát mắng

nhưng vợ chồng vẫn lễ phép khơng dám tỏ lời hờn ốn. Qua ba năm nhà càng giàu lên, bà già từ biệt

định đi, vợ chồng cùng cố giữ, chảy cả nước mắt bà mới ở lại. Sáng ngày vào hầu thì đã biến mất.

Dị Sử thị nói: Người ta giàu có đều nhờ chăm chỉ, đây lại riêng nhờ lười biếng, cũng là việc

rất chướng tai. Nhưng không biết rằng kẻ kia nghèo thấu xương mà lòng chí thành khơng thay đổi

nên trời ban đầu thì bỏ mà về sau lại thương đấy, chứ trong bọn lười biếng há có được kẻ giàu

sang sao!



013. Thanh Phượng (Thanh Phượng)

Họ Cảnh ở Thái Nguyên (tỉnh thành Sơn Tây) là nhà đại gia cũ, nhà cửa rộng rãi. Về sau sa sút,

lầu viện san sát bỏ hoang đến quá nửa, vì vậy sinh ra nhiều điều quái dị. Cửa vào sảnh đường cứ tự

mở tự đóng, người nhà lắm khi nửa đêm lại hoảng sợ kêu la. Cảnh lo lắng dời qua ở nơi khác, chỉ để

lại một người đầy tớ già coi giữ, vì thế nhà cửa càng thêm hoang tàn, có người còn nghe thấy cả tiếng

nói cười đàn hát ở trong.

Cảnh có người cháu ruột tên Khứ Bệnh, tính ngơng nghênh khơng chịu bị câu thúc, dặn người đầy

tớ già hễ nghe thấy chuyện gì thì báo cho mình biết ngay. Một đêm ơng ta thấy trên lầu có ánh đèn lúc

sáng lúc tắt vội tới báo, sinh nghe thế muốn vào xem chuyện lạ, ai cản cũng không được.

Sinh vốn biết rõ cửa ngõ trong nhà bèn rẽ cỏ lần đường, vòng vèo đi vào. Lên tới trên lầu vẫn

chẳng thấy gì lạ, băng qua lầu đi vào tiếp thì nghe có tiếng nói xì xào nói chuyện. Lén nhìn vào thấy

hai ngọn đuốc lớn thắp song song sáng trưng như ban ngày, có một ông già mặc áo nhà nho ngồi trên

ghế chủ nhân, một bà già ngồi đối diện, đều khoảng hơn bốn mươi tuổi. Ghế dưới là một thiếu niên

khoảng hai mươi tuổi, bên phải là một cô gái tuổi mới cập kê, trên bàn đầy rượu thịt, đang vui vẻ

chuyện trò.

Sinh đột ngột bước vào, cười kêu lên rằng “Có một người khách không mời mà tới này!". Cả bọn

hoảng hốt chạy trốn, riêng ông già bước ra quát hỏi là ai mà dám xơng vào kh phòng nhà người ta?.

Sinh đáp "Đây là kh phòng nhà ta, ơng đã chiếm cứ còn đem rượu ngon uống riêng với nhau, khơng

mời qua chủ nhà một câu thì cũng q keo kiệt đấy”.

Ơng già ngắm kỹ sinh một lượt rồi nói “Khơng phải chủ nhân mà”. Sinh nói "Ta là học trò ngơng

tên Cảnh Khứ Bệnh, cháu ruột chủ nhân đây”. Ông già vội kính cẩn đáp “Lâu nay vẫn ngưỡng mộ danh

tiếng Thái Sơn Bắc đẩu!”. Bèn chắp tay mời sinh vào, gọi người nhà bày mâm mới, sinh ngăn lại, ơng

già bèn rót rượu mời khách. Sinh nói “Chúng ta là người quen, đâu cần tránh mặt khách, xin mời cả

nhà ra cùng uống với nhau”.

Ông già gọi "Hiếu Nhi", giây lát thiếu niên bước vào, ơng già nói “Đây là thằng con ta", thiếu niên

vái chào rồi ngồi xuống. Hỏi thăm về gia thế, ông già tự xưng họ Hồ tên Nghĩa Qn. Sinh vốn tính

hào phóng, chuyện trò rất say sưa, Hiếu Nhi cũng là người khơng câu nệ, nói chuyện một hồi đã thấy

ưa thích nhau. Sinh hai mươi mốt tuổi, hơn Hiếu Nhi hai tuổi, nên gọi y là em.

Ơng già nói "Nghe nói ơng tổ ơng ngày xưa có soạn Ngoại truyện về họ Đồ Sơn, ơng có biết

khơng?”. Đáp “Có biết". Ơng già nói “Bọn ta là dòng dõi họ Đồ Sơn đây. Từ đời Đường trở về sau,

gia phả còn nhớ được, nhưng từ đời Ngũ đại về trước thì khơng được truyền lại. Xin Công tử chỉ giáo

cho”. Sinh kể qua công trạng của cô gái họ Đồ Sơn giúp vua Vũ thuở xưa, thêm thắt nhiều lời, tường

thuật trơi chảy.

Ơng già cả mừng nói với con trai "Hơm nay may mắn được nghe nhũng điều chưa từng nghe bao

giờ. Công tử đây cũng chẳng phải người lạ, con vào mời mẹ và Thanh Phượng ra cùng nghe, cũng là



để biết công đức tổ tiên". Hiếu Nhi vào trong một lúc thì bà già và cơ gái bước ra. Sinh nhìn kỹ thấy

cơ gái vóc dáng mảnh mai u kiều, đơi mắt sóng thu lóng lánh, trên đời khơng ai đẹp bằng. Ơng già

chỉ bà già nói "Đây là vợ ta”, lại chỉ cơ gái nói “Đây là Thanh Phượng, cháu gọi ta bằng chú, cũng hơi

sáng dạ, nghe qua chuyện gì đều nhớ khơng qn, nên gọi ra cho nghe cùng".

Sinh nói chuyện xong bèn uống rượu, nhìn cơ gái đăm đăm không rời mắt. Cô gái biết ý cúi đầu,

Sinh ngầm đạp lên giày nàng, nàng vội rút chân về nhưng khơng hề có nét giận dữ. Bấy giờ sinh thần

hồn bay bổng, không tự chủ được nữa, vỗ bàn nói “Được người vợ thế này, có đổi cho làm vua cũng

không thèm!”. Bà già thấy sinh đã hơi say lại thêm ngông, bèn cùng cô gái đứng dậy bước vào trong.

Sinh mất hứng bèn chào ông già ra về, nhung vẫn vấn vương không sao quên được Thanh Phượng, đến

đêm lại tới thì còn ngửi thấy mùi hương thơm phức mà đợi suốt đêm vẫn yên ắng.

Về bàn với vợ dời nhà qua ở đó, mong có ngày gặp lại nhưng vợ không nghe. Sinh bèn dọn qua

một mình, ở dưới lầu đọc sách. Đêm đang ngồi ở bàn thì một con ma xỏa tóc bước vào, mặt đen như

sơn trợn mắt nhìn, sinh cười nhúng ngón tay vào nghiên mực tự bơi lên mặt trố mắt nhìn lại, con ma

xấu hổ bỏ đi.

Đêm hôm sau, lúc khuya vừa tắt đèn định đi nằm thì nghe sau lầu có tiếng mở then rồi có tiếng kẹt

cửa, sinh vội trở dậy xem thì thấy cánh cửa hé mở. Lát sau nghe có tiếng giày bước khe khẽ, có ánh

đèn trong phòng chiếu ra, nhìn qua thì là Thanh Phượng. Bất chợt thấy sinh, nàng hoảng hốt quay vào

đóng ngay cửa sổ lại. Sinh quỳ mọp xuống năn nỉ “Tiểu sinh khơng nề nguy hiểm thật chỉ vì nàng. May

gặp lúc khơng có ai, xin được cầm tay cười một tiếng thì có chết cũng khơng hối hận”. Cơ gái từ trong

nói ra "Thâm tình khăng khít sao thiếp khơng biết, nhung chú giáo huấn rất nghiêm nên không dám

vâng mệnh". Sinh cố van nài, nói "Cũng chẳng dám mong được thân cận, chỉ xin cho thấy nhan sắc một

lần cũng đủ”. Cơ gái như xiêu lòng bèn mở cửa bước ra nắm cánh tay sinh kéo dậy. Sinh mừng qnh,

đưa nhau xuống dưới lầu, ơm ghì lấy đỡ ngồi lên gối. Nàng nói “Cũng may có chút túc duyên nhưng

qua đêm nay thì dù có nhớ nhau cũng vơ ích".

Sinh hỏi vì sao, nàng đáp “Chú thiếp sợ chàng ngông nên giả làm quỷ dữ để dọa mà chàng khơng

sợ, hơm nay tính dọn đi nơi khác. Cả nhà đã mang đồ dùng tới nơi ở mới, chỉ còn thiếp ở lại coi giữ,

sáng mai sẽ đi", dứt lời muốn đi, nói sợ chú về. Sinh cố giữ lại, muốn cùng giao hoan. Đang níu kéo

nài nỉ thì ơng già sấn vào, Cô gái vừa thẹn vừa sợ không biết làm sao, chỉ cúi đầu đứng tựa thành

giường mân mê dải áo khơng nói gì.

Ơng già giận dữ nói "Con tiện tỳ làm nhơ nhuốc danh giá nhà ta! Khơng đi ngay thì roi quất vào

lưng bây giờ!". Cơ gái cúi đầu bước mau đi, ông già cũng bỏ ra. Sinh theo sau nghe tiếng chửi mắng

không ngớt rồi có tiếng Thanh Phượng khóc rưng rức, lòng đau như cắt liền nói lớn “Tội lỗi là do tiểu

sinh, chứ Thanh Phượng dính líu gì vào đó? Cứ tha cho Phượng, bao nhiêu gươm đao rìu búa tiểu sinh

xin chịu cả”. Một lúc lâu thấy yên ắng, sinh bèn đi ngủ.

Từ đó trong nhà khơng còn nghe thấy tăm hơi gì nữa. Chú sinh được tin lấy làm lạ, vui lòng bán rẻ

khu nhà cho, sinh mừng rỡ đem cả gia quyến dọn sang, rất vừa ý nhà mới nhưng vẫn chưa lúc nào

quên được Thanh Phượng. Gặp tiết Thanh minh sinh đi tảo mộ trở về, thấy hai con chồn con bị chó



đuổi riết, một con nhảy vào bụi rậm trốn mất còn một con thì cuống qt trên đường, nhìn thấy sinh thì

sán lại kêu thương, cụp tai cúi đầu như cầu cứu. Sinh thương xót mở vạt áo ra bọc vào đem về, tới nhà

đóng cửa đặt lên giường thì ra là Thanh Phượng.

Sinh mừng rỡ thăm hỏi, nàng đáp "Vừa rồi đang cùng đứa tỳ nữ đùa giỡn thì gặp phải nạn lớn, nếu

khơng có chàng chắc đã chơn thây trong bụng chó rồi. Mong chàng khơng vì khác lồi mà ghét bỏ".

Sinh nói "Ngày đêm tưởng nhớ canh cánh bên lòng, gặp được nàng như được của báu, sao lại nói là

ghét bỏ". Cơ gái nói "Đây cũng là số trời. Nếu khơng gặp chuyện nguy nan thì làm sao được theo

nhau? Nhưng cũng may là đứa tỳ nữ ắt cho là thiếp đã chết, có thể cùng kết nghĩa lâu dài được".

Sinh mừng, dọn một phòng riêng cho nàng ở. Được hơn hai năm, một đêm sinh đang đọc sách chợt

Hiếu Nhi bước vào Sinh ngừng đọc ngạc nhiên hỏi từ đâu tới. Hiếu Nhi quỳ rạp xuống đất buồn thảm

nói "Cha ta gặp nạn bất ngờ, ngồi ơng khơng ai cứu nổi, định tự tới cầu khẩn nhưng sợ ông không chịu

nên cho ta đi thay". Sinh hỏi là việc gì, Hiếu Nhi đáp "Cơng tử có quen Tam lang họ Mạc khơng?”.

Sinh nói "Đó là bạn đồng niên với ta”. Hiếu Nhi nói “Ngày mai y sẽ đi qua đây, nếu có mang một con

chồn săn được thì mong ơng giữ lại cho". Sinh đáp "Chuyện nhục nhã dưới lầu trước đây vẫn canh

cánh không quên, việc khác thật không dám nghe tới. Nếu muốn ta đem sức hèn ra giúp thì phi Thanh

[27]



Phượng tới khơng xong". Hiếu Nhi rơi lệ nói “Em Phượng chết ngoài đồng ba năm nay rồi”. Sinh

rũ áo nói “Nếu thế càng hận sâu hơn thơi”, rồi cầm sách cao giọng ngâm nga, khơng nhìn tới nữa.

Hiếu Nhi đứng dậy khóc lạc cả giọng, ơm mặt đi mất. Sinh tới chỗ Thanh Phượng ở kể cho nàng

nghe, nàng thất sắc hỏi "Thế có cứu khơng?", sinh đáp “Cứu thì cứu rồi, nhưng vừa rồi khơng nhận lời

là để trả đũa chuyện ngang ngược ngày trước đã”. Cô gái mới mừng nói "Thiếp mồ cơi từ nhỏ, nhờ

chú nuôi nấng mới trưởng thành. Ngày ấy tuy ông đắc tội với chàng nhưng cũng là phép nhà phải thế”.

Sinh nói "Phải rồi, nhưng cũng làm người ta khơng khỏi ấm úc, nếu nàng chết thật thì nhất định khơng

cứu đâu”. Nàng cười nói đáp "Nhẫn tâm thật”.

Hơm sau quả nhiên Tam lang họ Mạc tới, yên ngựa khảm vàng, túi cung da cọp, tôi tớ theo hầu rất

oai vệ. Sinh ra cửa đón thấy săn được rất nhiều cầm thú, trong có một con chồn đen, máu ướt đẫm cả

lơng. Sờ xem thấy da thịt còn ấm bèn nói thác là áo cừu bị rách, hỏi xin để vá. Mạc khẳng khái cởi

dây tặng cho, sinh lập tức trao cho Thanh Phượng rồi ra uống rượu với khách.

Khách về rồi cơ gái ơm con chồn vào lòng, ba ngày thì sống lại, xoay trở rồi biến thành ơng già.

Ngước mắt nhìn thấy Phượng, ngỡ khơng còn ở giữa cõi trần, Cô gái kể lại mọi chuyện, ông bèn sụp

lạy sinh, thẹn thùng tạ lỗi trước rồi vui vẻ nhìn cơ gái nói "Ta vẫn nói là ngươi khơng chết, nay quả thế

thật". Cơ gái nói với sinh "Chàng như có lòng nghĩ tới thiếp, thì xinh cho mượn chỗ ngôi lầu để thiếp

được báo đáp chút riêng về ơn nuôi nấng". Sinh ưng thuận, ông già bẽn lẽn từ biệt ra đi, đến tối quả

đưa cả nhà lại. Từ đó như cha con một nhà, khơng còn nghi ngờ oán ghét nhau nữa. Sinh ở chỗ phòng

sách, Hiếu Nhi thỉnh thoảng tới chuyện trò. Con trai mà vợ lớn của sinh sinh ra dần lớn lên bèn nhờ

Hiếu Nhi dạy dỗ, vì ơn tồn khéo dạy học, có phong độ người thầy.



014. Bộ Da Vẽ (Họa Bì)

Vương sinh người Thái Nguyên (tỉnh thành Sơn Tây) sáng sớm ra đường gặp một nữ lang ôm bọc

quần áo đi mau một mình, có vẻ rất mệt nhọc, vội vượt lên nhìn thì thấy tuổi khoảng đơi tám, dung

mạo tuyệt đẹp. Trong lòng ưa thích bèn hỏi "Sao còn sớm mà đã đi lẻ loi một mình thế?”, nàng đáp

“Khách qua đường hiểu sao được nỗi lo buồn của kẻ khác, hỏi làm gì cho mệt?”. Sinh hỏi "Nàng có

điều gì lo buồn vậy? Nếu giúp được thì ta khơng từ chối mà". Cô gái buồn bã đáp "Cha mẹ tham tiền

bán thiếp cho nhà quan, vợ lớn cả ghen sớm hôm đánh đập chửi mắng làm nhục, không chịu nổi nên

phải trốn đi". Sinh hỏi định đi đâu, nàng đáp "Người đi trốn thì làm sao có nơi mà định trước được?".

Sinh nói “Tệ xá khơng xa, mời nàng ghé qua", cô gái mừng rỡ đi theo.

Sinh mang hộ bọc quần áo, đưa nàng cùng về. Cô gái thấy nhà không có ai bèn hỏi sao khơng có

người nhà, sinh đáp đây chỉ là phòng sách thơi, nàng nói "Nơi này tốt lắm. Chàng như thương xót mà

cứu giúp thiếp thì xin giữ kín đừng nói với ai". Sinh ưng thuận, kế cùng nàng chung chạ, giấu diếm

trong phòng kín qua mấy ngày cũng khơng ai hay. Sinh nói hé với vợ là Trần thị, vợ ngờ là nàng hầu

vợ lẽ của nhà đại gia, khuyên để cô ta đi nhưng sinh không nghe. Ngẫu nhiên đi ngang chợ, gặp một

đạo sĩ nhìn sinh kinh ngạc hỏi gặp gì lạ rồi, sinh đáp khơng có gì cả. Đạo sĩ nói “Người ơng đầy tà

khí, sao lại nói là khơng?”, sinh lại cố chối. Đạo sĩ bèn bỏ đi, nói "Mê muội thay, trên đời vẫn có kẻ

sắp chết đến nơi mà chưa tỉnh ngộ!".

Sinh thấy lời nói lạ lùng cũng hơi ngờ cô gái, nhưng lại nghĩ rõ ràng là một mỹ nữ sao đến nỗi là

yêu quái được nên cho rằng đạo sĩ mượn tiếng trừ tà để kiếm ăn. Lát sau về tới nhà học, thấy bên

trong đóng chặt không vào được lấy làm ngờ vực, bèn trèo qua chỗ tường lở vào thì cửa phòng cũng

đóng. Sinh rón rén tới trước cửa sổ nhìn vào, thấy một con quỷ hung ác mặt xanh lè, răng chơm chởm

như lưỡi cưa đang trải một tấm da người ra giường, lấy bút màu tô lên. Tô xong ném bút nhấc tấm da

như tấm áo khốc lên người, liền biến thành cơ gái. Sinh thấy thế cả sợ, bò xuống lẻn ra, vội vàng đi

tìm đạo sĩ thì khơng biết đã đi đâu, tìm kiếm khắp nơi mới gặp ngồi đồng, quỳ xuống xin cứu mạng.

Đạo sĩ nói "Xin sẽ đuổi đi giúp ơng. Con quỷ ấy cũng khốn khổ mới tìm được người thay, ta cũng

khơng nỡ hại mạng nó”. Liền lấy chiếc phất trần đưa sinh, dặn treo ở cửa phòng ngủ rồi từ biệt, hẹn

gặp lại ở miếu Thanh Đế. Sinh về không dám tới nhà học bèn vào phòng vợ ngủ, treo phất trần lên

cửa. Khoảng canh một nghe ngồi cửa có tiếng lạch cạch, khơng dám nhìn bèn bảo vợ ra nhìn xem.

Chỉ thấy cơ gái tới, thấy chiếc phất trần thì khơng dám bước tới nữa, đúng nghiến răng hồi lâu rồi bỏ

đi. Giây lát lại quay lại mắng "Đạo sĩ chỉ dọa ta! Chẳng lẽ miếng ăn đã đến miệng lại nhả ra à?" Rồi

chụp chiếc phất trần bẻ nát, phá cửa sấn vào, lên thẳng giường sinh nằm xé bụng móc lấy quả tim bỏ

đi.

Vợ sinh la lên, tỳ nữ vào soi đèn thì sinh đã chết, khoang bụng máu me bê bết, Trần thị sợ khóc

khơng thành tiếng. Hơm sau sai em chồng là Nhị Lang chạy tới kể với đạo sĩ, đạo sĩ tức giận nói “Ta

đã thương tình mà con quỷ này lại dám làm thế”. Lập tức theo em sinh tới thì cơ gái đã biến mất, bèn



ngẩng đầu nhìn quanh rồi nói “May là nó trốn chưa xa”. Lại hỏi dãy nhà phía nam là nhà ai, Nhị Lang

đáp “Đó là nhà tiểu sinh”. Đạo sĩ nói “Nó đang ở nhà ơng", Nhị Lang ngạc nhiên nói là chưa hề có.

Đạo sĩ hỏi "Vậy có ai khơng quen tới chưa?”. Nhị Lang đáp "Ta tới miếu Thanh Đế nên khơng biết, để

về hỏi lại”.

Rồi đi một lúc thì quay lại nói "Quả là có. Sáng nay có một bà già tới xin làm thuê, vợ ta giữ lại,

hiện còn ở đó". Đạo sĩ nói “Chính nó đấy”, liền cùng đi qua, cầm kiếm gỗ đứng giữa sân gọi "Yêu

nghiệt ra đền phất trần cho ta!". Bà già trong nhà hốt hoảng tái mặt, ra cửa toan chạy. Đạo sĩ đuổi theo

chém ngã lăn ra, tấm da người tuột xuống, bà ta hóa thành con quỷ nằm kêu rống như heo. Đạo sĩ lấy

kiếm gỗ chặt đầu, thân nó biến thành đám khói dày xốy tròn trên mặt đất. Đạo sĩ lấy ra một cái hồ lô

mở nút đặt vào giữa đám khói, nghe kêu vu vu như huýt sáo, trong chớp mắt đám khói mất hết, đạo sĩ

nút hồ lơ lại bỏ vào túi. Cùng nhìn lại tấm da người thấy đủ cả mày mắt tay chân, đạo sĩ cuốn lại, tiếng

kêu như cuốn trục tranh, cũng bỏ vào túi rồi từ biệt toan đi.

Trần thị đón lại lạy lục trước cổng, khóc lóc xin cứu chồng sống lại, đạo sĩ từ tạ là không làm

được. Trần thị càng đau xót, quỳ rạp khơng đứng dậy, đạo sĩ ngẫm nghĩ rồi nói “Phép thuật của ta kém

cỏi, thật khơng làm người chết sống lại được. Ta chỉ cho một người may ra có thể làm được, tới cầu

chắc có kết quả”. Hỏi là ai, đạo sĩ đáp “Trong chợ có một người điên hay nằm trên đống phân, thử tới

khẩn cầu xem. Nếu y buông tuồng làm nhục phu nhân, xin phu nhân cũng đừng tức giận".

Nhị Lang cũng biết người ấy bèn từ biệt đạo sĩ, cùng chị dâu đi tìm. Thấy người ăn mày đang ngu

ngơ ca hát trên đường, nước mũi lòng thòng, vơ cùng bẩn thỉu. Trần thị lê gối tới trước mặt, y cười nói

“Người đẹp yêu ta à?", Trần thị kể mọi chuyện xong y lại cười lớn nói "Ai cũng là chồng được mà,

cứu sống lại làm gì?”. Trần thị cố kêu van, y nói “Lạ thật, ai đâu chết mà nhờ ta cứu sống, ta là Diêm

Vương à?", rồi tức giận lấy gậy đánh Trần thị.

Trần thị cắn răng chịu đau, người trong chợ dần xúm lại xem đông nghẹt. Người ăn mày khạc một

vốc đờm vào tay rồi dí vào miệng Trần thị nói “Ăn đi!". Trần thị đỏ bừng mặt tỏ vẻ ngần ngại, nhưng

nhớ lại lời đạo sĩ dặn bèn nhắm mắt nuốt vào, tới cổ họng thấy vướng như nắm bông, nghèn nghẹn trôi

xuống rồi dùng lại ở ức. Người ăn mày cười lớn nói "Người đẹp u ta thật!" rồi đứng lên đi thẳng

khơng ngối lại. Trần thị theo sau thấy y vào trong miếu, bước mau theo để khẩn cầu thì khơng biết đã

đi đâu mất, tìm khắp trước sau khơng thấy tăm hơi đành vừa thẹn vừa giận trở về.

Đã xót chồng khơng may chết thảm, lại hối mình chịu nhục nuốt đờm, ơm mặt kêu khóc chỉ muốn

chết ngay. Kế chùi máu liệm xác chồng, người nhà cứ đứng xa nhìn khơng ai dám tới gần, Trần thị ôm

thây nhặt ruột, vừa xếp vừa khóc. Khóc đến lúc thất thanh chợt cái vật vướng trong ức trào ra, chưa

kịp quay đi nó đã rơi vào trong khoang bụng xác chết. Hoảng sợ nhìn lại thì là một quả tim người đang

đập thon thót, hơi nóng bốc nghi ngút như khói, lấy làm lạ vội lấy hai tay khép bụng chồng lại, cố sức

giữ chặt, hơi nới tay thì hơi nóng từ khe hở bốc ra, bèn xé lụa buộc mau lại. Sờ vào xác chồng thấy

dần dần ấm lại bèn lấy chăn đắp lên, nửa đêm mở ra xem thì thấy mũi có hơi thở.

Đến sáng thì sinh sống lại, nói vừa giật mình như nằm mơ tỉnh dậy, chỉ thấy bụng nhoi nhói đau.

Nhìn lại chỗ bị xé rách thấy đóng vẩy to như đồng tiền, sau dần lành lại.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Vương Thành (Vương Thành)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×