Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Kiều Na (Kiều Na)

Kiều Na (Kiều Na)

Tải bản đầy đủ - 0trang

Một đêm sinh say rượu nóng mặt cứ nhìn Hương Nơ chằm chằm, thiếu niên hiểu ý nói “Đứa tỳ nữ

này là gia phụ nuôi dạy từ lâu, ông trơ trọi khơng có gia đình, ta đã sớm hơm nghĩ tới lâu rồi, đang tính

cho ơng một mối rất xứng đáng". Sinh nói "Nếu có lòng tốt, phải tìm cho ta một người như Hương Nô

mới được". Thiếu niên cười đáp “Ơng thật là người thấy ít nên lạ nhiều, như nó mà anh cho là đẹp thì

sở nguyện của anh cũng dễ thỏa mãn thôi”.

Được nửa năm sinh muốn ra ngồi dạo chơi, nhưng tới cổng thì hai cánh khóa chặt, hỏi thì thiếu

niên đáp "Gia phụ sợ giao du làm rộn tâm trí nên đóng cửa tạ khách thơi!”, sinh từ đó cũng ở n.

Gặp hơm nóng bức dời ra học ngoài vườn, bụng sinh chợt nổi lên cái ung như trái đào, qua đêm

lớn bằng cái chén, đau đớn rên rỉ, thiếu niên sớm tối săn sóc bỏ cả ăn ngủ. Vài hôm sau đau hơn, càng

không ăn uống gì được, Thái Cơng cũng tới thăm, đứng nhìn thở dài. Thiếu niên nói “Đêm trước con

nghĩ chứng bệnh của tiên sinh chắc em Kiều Na chữa được, đã cho người đến nhà bà ngoại gọi về, sao

lâu quá chưa thấy tới”. Bỗng tiểu đồng vào thưa “Cô Na đã tới, cả dì với Cơ Tùng cũng cùng tới” ,

hai cha con vội ra đón. Lát sau thiếu niên đưa em gái lại, khoảng mười ba mười bốn tuổi, dung mạo

xinh đẹp, dáng vẻ yểu điệu, sinh vừa nhìn thấy chợt quên cả đau đớn, tinh thần khỏe khoắn hẳn lên.

Cơng tử nói “Đây là bạn thân của ta, tình như ruột thịt, nhờ em chữa bệnh giùm".

Cơ gái bèn giấu vẻ thẹn thùng, vén tay áo dài tới trước giường thăm bệnh, trong lúc cầm tay bắt

mạch, sinh ngửi thấy mùi hương thơm ngát. Cô gái cười nói "Tâm mạch động thì phải có bệnh này,

nhưng tuy là chứng nguy hiểm vẫn có thể chữa được. Có điều cái ung đã lớn, phải rạch da khoét thịt

mới xong”.

Rồi tháo chiếc xuyến vàng trên cánh tay đặt lên chỗ đau từ từ ấn xuống, cái ung chợt nổi cao lên

khoảng một tấc so với da thịt bên ngoài nhưng tồn bộ vùng bầm tím bên dưới đều gom cả vào bên

trong chiếc xuyến chứ không loang rộng bằng cái chén như trước. Kế vén áo lấy ra một thanh bội đao

mỏng như tờ giấy, đè xuyến cầm đao nhè nhẹ cắt chung quanh, máu bầm phun ra ướt đẫm giường

chiếu.

Sinh thích vì được kề cận ngươi đẹp nên chẳng những khơng thấy đau đớn mà còn sợ việc mổ xẻ

mau xong, không được ở cạnh nàng lâu. Phút chốc nàng đã cắt hết thịt thối, lục cục lòn hòn như những

u bướu trên thân cây, lại gọi đem nước để rửa chỗ mới cắt, kế nhả ra một hoàn thuốc màu đỏ to bằng

viên đạn lớn đạt lên thoa khắp xung quanh. Mới một vòng đầu chàng thấy nóng rần, vòng thứ hai thì

thấy xót ngứa, vòng thú ba thì khắp thân thể mát mẻ. Cơ gái thu viên hồng hồn lại ngậm vào miệng,

nói “Khỏi rồi đấy!”, rồi rảo bước đi ra. Sinh nhảy phắtdậy, chạy theo cảm tạ.

Bệnh tật lâu ngày dường như hết sạch, nhưng từ đó trở đi cứ mơ tưởng dáng vẻ của nàng không

khuây, bỏ bê sách vở, chỉ ngồi ngẩn ngơ như kẻ mất hồn. Cơng tử thấy thế nói “Đệ đã tìm chọn được

một mối tốt đẹp cho huynh rồi!”. Sinh hỏi là ai, Công tử đáp "Cũng là họ hàng với đệ”. Sinh nghĩ ngợi

hồi lâu rồi nói “Thơi đừng!”, rồi quay vào tường ngâm hai câu thơ cổ “Đã qua bể thẳm khơn còn

[15]



nước, Ngồi chốn non Vu chẳng có mây”

Cơng tử hiểu ý, nói “Cha ta vẫn mến tài ông, thường

muốn kết hôn nhân, nhưng ta chỉ có một đứa em gáicòn q nhỏ. Có con gái dì ta tên A Tùng, đã mười

bảy tuổi khơng đến nỗi xấu xí. Nếu khơng tin, thì hàng ngày Cơ Tùng vẫn dạo chơi ngồi vườn, ơng



núp trong hiên nhìn xem.

Sinh theo lời, quả thấy Kiều Na dắt một mỹ nhân ra vườn, mày vẽ cong vút, chân mang giày

phượng, xinh đẹp tương tự Kiều Na. Sinh cả mừng nhờ Công tử làm mối giùm.

Hôm sau công tử ở nhà trong đi ra, chúc mừng rằng "Việc xong rồi”. Rồi dọn một chỗ ở riêng cho

sinh làm đám cưới. Đêm ấy nhạc trỗi vang nhà, sinh như thấy người tiên trong trăng, đến khi cùng

chăn gối lại ngờ cung điện Quảng Hàn chưa chắc đã ở trên trời cao. Sau khi thành vợ chồng, đôi bên

rất tâm đầu ý hiệp.

Một đêm cơng tử nói với sinh "Cái ơn dạy bảo không lúc nào quên, nhưng gần đây Đơn tiên sinh

kiện cáo đã xong, đòi nhà rất gấp nên định bỏ nơi này về Thiểm Tây, khó lại hội họp cùng nhau, trong

lòng lấy làm vương vấn”. Sinh xin đi cùng nhưng công tử khuyên nên về quê Sinh lấy làm khó khăn,

cơng tử nói “Đừng lo, ta có thể tiễn ông về ngay lập tức”. Không bao lâu ông già dẫn Tùng nương tới,

lấy một trăm lượng vàng tặng sinh, công tử nắm tay hai vợ chồng, dặn nhắm mát đừng nhìn, rồi lướt đi

trên khơng, chỉ nghe gió vi vút bên tai, hồi lâu cơng tử nói “Tới rồi!”. Sinh mở mắt quả thấy q mình,

mới rõ cơng tử không phải là người. Mừng rỡ về gõ cửa, mẹ khơng ngờ con về, lại thấy con có vợ đẹp

vui vẻ chuyện trò, đến khi nhìn lại thì cơng tử đã biến mất.

Tùng nương thờ phụng mẹ chồng rất hiếu thảo, đức hiền sắc đẹp đồn dậy xa gần. Sau sinh thi đỗ

Tiến sĩ, được bổ chức Tư lý coi việc hình ở Diên An, đem cả nhà đi phó nhiệm, duy mẹ ngại đường

xa không đi. Tùng nương sinh một con trai, đặt tên là Tiểu Hoạn. Sinh vì trái ý quan trên nên bị bãi

chức, nhưng vì còn có việc trở ngại nên chưa về q được.

Một hơm ngẫu nhiên đi săn ngoài đồng, gặp một thiếu niên đẹp trai cưỡi ngựa thanh câu cứ ngoảnh

nhìn mình, nhìn kỹ thì là Hồng Phủ Cơng tử. Hai người cùng dừng ngựa buông cương, mừng mừng tủi

tủi. Công tử mời sinh đi tới một thôn cây cối um tùm không thấy ánh mặt trời, vào nhà thì son son thếp

vàng rực rỡ, rõ ràng là nhà thế tộc. Hỏi thăm cơ em thì đã lấy chồng, bà nhạc đã mất vơ cùng đau xót.

Sinh nghỉ qua đêm rồi từ biệt ra về, dắt vợ cùng tới. Kiều Na cũng tới, bế con sinh đùa giỡn, nói "Bà

chị làm rối loạn dòng giống nhà ta rồi". Sinh tạ ơn cứu mạng ngày trước nàng cười nói "Nay anh rể

quý hiển, vết thương đã liền miệng, còn chưa quên nỗi đau à?” Chồng nàng là Ngô lang cũng tới chào

sinh, ở qua đêm rồi đi.

Một hơm Cơng tử có vẻ lo lắng nói với sinh "Trời giáng tai họa, có cứu nhau được khơng?” sinh

khơng biết chuyện gì nhưng cũng hăng hái nhận lời. Công tử bèn rảo bước ra gọi cả gia đình vào sảnh

đường xếp hàng quỳ lạy. Sinh cả sợ vội hỏi, Cơng tử nói “Ta khơng phải là người mà là hồ. Hơm nay

có tai nạn bị sét đánh, nếu ơng chịu lấy thân ra cứu nạn thì cả nhà có thể được tồn sinh, nếu khơng thì

xin ông bế con đi ngay cho khỏi bị vạ lây?”. Sinh thề cùng sống chết, Công tử bèn bảo sinh cầm gươm

đứng trấn ngoài cửa, dặn “Sấm sét đánh ầm ầm cũng đừng động đậy”.

Sinh theo lời, quả thấy mây mù kéo tới che khuất ánh ngày, trời đất tối đen, ngoảnh nhìn chỗ ở cũ

khơng thấy phòng ốc nhà cửa gì cả, chỉ thấy gò cao chót vót, hang sâu thăm thẳm. Đang lúc kinh ngạc

thì một tiếng sét nổ ầm ầm chấn động núi non, mưa to gió lớn bật gốc cả những cây lâu năm, sinh hoa

mắt chống tai nhưng vẫn đứng sừng sững khơng hề nhúc nhích. Bỗng trong đám gió âm mây tối có



một con quỷ mỏ sắc móng dài quắp một người trong hang ra bay thẳng lên mây, sinh thoáng thấy áo

giày giống hệt Kiều Na vội nhảy lên vung kiếm chém theo, người kia theo tay rơi xuống. Chợt núi lở

sét ran, sinh ngã xuống bất tỉnh.

Lát sau trời tạnh, Kiều Na tỉnh dậy thấy sinh chết bên cạnh, ồ khóc nói "Khổng lang vì ta mà chết,

ta làm sao sống được?”. Tùng nương cũng vừa bước ra, cùng nhau vực sinh vào nhà. Kiều Na bảo

Tùng nương ôm đầu sinh, bảo anh lấy trâm cạy răng rồi vạch miệng ra, dùng lưỡi đẩy viên hồng hồn

vào, lại kề mơi mà phà hơi vào. Viên hồng hoàn theo hơi vào cổ kêu ùng ục, lát sau sinh tỉnh dậy, thấy

người nhà xúm cả chung quanh, giật mình thấy như vừa tỉnh mộng. Rồi đó cả nhà sum họp, qua cơn lo

sợ lại càng vui vẻ.

Sinh nghĩ nơi mồ mả âm u không thể ở lâu, bàn cùng về quê mình. Mọi người đều tán thành, chỉ có

Kiều Na khơng vui. Sinh muốn nàng và Ngô lang cùng về nhưng nàng lo cha mẹ chồng không chịu xa

con trai nhỏ nên bàn bạc cả ngày chưa quyết. Chợt một đưa tớ nhỏ nhà họ Ngơ mồ hơi ròng ròng, hơi

thở hơn hển chạy tới, mọi người hoảng sợ hỏi han thì ra cũng ngày hôm ấy cả nhà Ngô lang bị tai nạn

sét đánh chết hết. Kiều Na giẫm chân đau xót khóc lóc, mọi người cùng nhau khuyên giải, việc cùng

về quê sinh mới quyết.

Sinh vào thành sắp xếp vài hôm rồi gấp rút sửa soạn hành lý lên đường. Về tới nhà cắt khu vườn

trống cho công tử ở, nhà thường khóa trái, sinh hay Tùng nương tới mới mở. Sinh cùng anh em cơng tử

chén rượu cuộc cờ, chuyện trò thân mật như người một nhà. Tiểu Hoạn lớn lên diện mạo xinh xắn, hơi

có vẻ hồ, ra phố chơi người ta đều biết là con của hồ.

Dị Sử thị nói: Ta khơng khen Khổng sinh về việc được vợ đẹp mà khen ở việc được bạn hiền

thơi. Nhìn mặt có thể quên đói, nghe giọng có thể mỉm cười, được người bạn tốt như thế thì một lần trò

chuyện yến ẩm có thể trao cả hồn phách cho, còn hơn cả điên đảo áo xiêm vậy.



009. Yêu Thuật (Yêu Thuật)

Ơng Vu lúc trẻ hào hiệp, thích quyền thuật, sức có thể cầm hai thùng nước giơ cao lên múa may

như gió lốc. Trong niên hiệu Sùng Trinh thời Minh (1628-1643) lên thi điện ở kinh đô, ngươi đầy tớ

mắc bệnh không dậy nổi, Vu lo lắm.

Gặp lúc ở chợ có người thầy bói giỏi, có thể biết chuyện sống chết của người ta, Vu bèn tới xem

cho người đầy tớ. Vừa tới nơi chưa kịp nói gì thì người thầy bói nói ngay "Ơng định hỏi về bệnh của

người đầy tớ phải không?”, ông hoảng sợ vâng dạ. Người thầy bói nói "Người bệnh thì khơng sao chứ

ơng thì nguy đấy”.

Ơng bèn xem cho mình, người thầy bói gieo quẻ xong, ngạc nhiên nói “Sau ba ngày nữa ơng sẽ

chết”. Ơng kinh ngạc hồi lâu, người thầy bói ung dung nói “Bỉ nhân có thuật mọn, nếu ơng đưa ta mười

lượng vàng, ta sẽ khẩn cầu giúp cho". Ông nghĩ thầm sống chết có số, phép thuật nào cứu được nên

khơng đáp, đứng dậy định về. Người thầy bói nói “Tiếc chút ít tiền như vậy thì đừng hối hận, đừng hối

hận”. Những người yêu mến ông đều lo lắng thay, khuyên cứ dốc túi cầu xin nhưng ông khơng nghe.

Thấm thốt đến ngày thứ ba, ơng ngồi ở nhà trọ im lặng chờ xem nhưng cả ngày không có gì lạ.

Đêm đến đóng cửa khêu đèn, chống kiếm ngồi thẳng, hết canh một vẫn khơng thấy có gì làm mình chết

được đã toan đi ngủ. Chợt nghe chỗ song cửa sổ có tiếng loạt soạt, vội nhìn ra thấy một người nhỏ bé

vác giáo chui qua kẽ hở mà vào, rơi xuống đất thì cao vọt lên như người thật. Ơng nắm kiếm bặt dậy

xơng vào chém, người ấy theo gió dạt ra chưa trúng kiếm nhưng chợt nhỏ lại như cũ, lui lại chỗ kẽ hở

cửa sổ định chạy. Ông chém vội nhát nữa, người ấy theo kiếm ngã lăn ra, cầm đèn tới xem thì ra là

một hình nhân bằng giấy bị chém đứt ngang lưng.

Ơng không dám đi nằm, lại ngồi xuống chờ. Lát sau lại có một vật chui qua song cửa sổ vào, mặt

mũi hung ác như quỷ. Ơng chờ nó vừa rơi tới đất là xơng vào chém ngay, nó bị đứt làm hai đoạn mà

vẫn còn động đậy. Ơng sợ nó lại vùng dậy bèn chém liên tiếp, nhát nào cũng trúng nghe bồm bộp, nhìn

kỹ lại thì là một pho tượng bằng đất, nát vụn cả ra.

Rồi đó ơng kéo ghế tới ngồi trước cửa sổ chăm chú nhìn vào khe hở, hồi lâu nghe bên ngồi có

tiếng thở mạnh như bò rồi có một vật lay mạnh song cửa, vách phòng rung lên muốn đổ xuống. Ơng sợ

bị tường sập đè lên, nghĩ chẳng bằng cứ ra đánh nhau, bèn đạp cửa sấn ra. Thấy một con quỷ to lớn

cao ngang mái nhà, trong ánh trăng mờ mờ thấy mặt đen như than, mắt sáng rực lóe ánh vàng, trên

người không áo, dưới chân không giày, tay cầm cung lưng đeo tên. Còn đang hoảng sợ thì quỷ đã phát

tên, ông vung kiếm gạt mũi tên rơi xuống đất, định sấn vào chém thì nó bắn tiếp phát nữa, ông vội nhảy

qua tránh, mũi tên găm vào vách tường nghe phằm phặp, quỷ tức quá rút đao vung múa như gió chém

mạnh tới. Ơng sấn mau vào, thanh đao chém trúng tảng đá trong sân, tảng đá đứt đôi. Ông từ dưới

khuỷu tay nó phóng kiếm đâm trúng ngực nghe leng keng, quỷ càng tức giận gào thét như sấm, xoay

người chém nhát nữa. Ơng lại cúi xuống lòn vào, thanh đao chém xuống đứt ống quần ơng. Ơng đã vào

sát dưới ngực nó, hết sức chém mạnh, cũng nghe keng một tiếng, quỷ lăn ra nằm cứng đờ. Ông chém



túi bụi vào nó, nghe tiếng vang như mõ, cầm đèn ra xem thì là một pho tượng gỗ to lớn như người thật,

cung tên còn buộc ở lưng, mặt mũi chạm khắc rất hung dữ, những chỗ trúng kiếm đều có vết máu.

Ơng bèn đốt đuốc chờ đến sáng, mới sực nghĩ ra rằng đám quỷ này đều do người thầy bói sai tới

giết người để chứng tỏ thuật bói tốn của y thần kỳ. Hơm sau ơng kể cho tất cả bạn thân nghe rồi cùng

nhau kéo tới chỗ người thầy bói. Người thầy bói thấy ơng từ xa liền biến mất khơng thấy đâu nữa. Có

người nói “Đó là thuật tàng hình, máu chó có thể phá được”. Ông theo lời về chuẩn bị đầy đủ rồi tới.

Người thầy bói lại biến mất như lần trước, ông vội lấy máu chó hất vào chỗ y đứng, thì thấy y đầu tóc

mắt mũi dính máu chó bê bết, hai mắt rừng rực đứng như con quỷ, bèn bắt trói giải lên quan giết đi.

Dị Sử thị nói: Thường nói xem bói vì có điều nghi ngờ, song những kẻ hiểu đạo ấy mà không

lầm về sự sống chết lại khơng có mấy người, nên xem bói mà lầm khơng bằng khơng xem bói. Vả

lại cho dù nói rõ được ngày chết của ta thì có làm được gì? Huống hồ lại có kẻ mượn mạng sống

của người để chứng tỏ thuật bói tốn của mình là thần kỳ, thật chẳng rất đáng sợ sao?



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Kiều Na (Kiều Na)

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×