Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
§17. Khu rừng dưới biển

§17. Khu rừng dưới biển

Tải bản đầy đủ - 0trang

giốngnhauvềhìnhthái.

Tơinhậnthấytấtcảcácloạithựcvậtchỉdínhxuốngđáybiển

chứkhơngmọctừdướilên…Chúngkhơngcórễnênkhơnghút

nhựasốngcủađấtmàchỉnươngtựavàođất.Chúngmọcđượccả

trênđá,vỏtraiốc,cáthaysỏi.Tấtcảnhữnggìcầnthiếtchosự

sinhtồnđềucótrongnước.Phầnlớnthựcvậtđềudẹt,hìnhthù

kỳ dị. Màu sắc chủ yếu là màu hồng, đỏ tươi, xanh, vàng, hung

hungđỏvànâuxám.Tôigặpnhữngloạithựcvậtsốngmàtiêu

bảnđượcgiữtrongbộsưutậpcủatàuNautilus.

Khoảngmộtgiờtrưa,thuyềntrưởngNemorahiệunghỉkhiến

tôirấtmừng.Chúngtôingồidướilùmcâyalarithânvươnthẳng

lênnhưnhữngmũitên.Thờigiannghỉtuyngắn,nhưnghếtsức

dễ chịu. Chỉ phải một điều là khơng nói chuyện được với nhau.

Tuy vậy, tơi vẫn ghé cái mũ bằng đồng to tướng sát vào mũ

Conseil. Sau mặt kính dày, mắt Conseil sáng ngời lên vì thích

thú, và để tỏ ý hài lòng, Conseil quay quay đầu trong mũ một

cáchngộnghĩnh.

Tơi rất ngạc nhiên vì đã đi bốn tiếng đồng hồ mà khơng đói.

Tơichẳnghiểuvìsao.Nhưngtơilạibuồnngủdípmắt;trạngthái

nàycánhthợlặnthườnggặp.Mímắttơitrĩuxuống,tơithiuthiu

ngủ.ThuyềntrưởngNemovàngườithủythủlựclưỡnglàmmẫu

cho chúng tơi theo: hai người nằm dài ra trên đáy đại dương

nướcsạchtrongnhưphalê.

Tôi không xác định được là đã ngủ bao lâu, nhưng khi tỉnh

dậy, tôi đã thấy mặt trời ngả xuống chân trời. Thuyền trưởng

Nemođãdậy,tơicũngbắtđầuvươnvai,duỗichânduỗitaythì

mộtsựbấtngờlàmtơiphảibậtdậy.

Cáchchúngtơivàibước,mộtconnhệnbiểnkhủngkhiếpcao

tớimộtmét,đangchằmchằmnhìnchúngtơibằngđơimắtbétí



và sẵn sàng lao tới. Mặc dù bộ đồ lặn khá dày không sợ bị cắn

thủng, tôi vẫn không giấu được nỗi kinh sợ trong lòng. Lúc đó

Conseil và anh chàng thủy thủ cũng thức dậy. Thuyền trưởng

Nemochỉchoanhthủythủxemconvậtgớmghiếc.Anhtabèn

lấy báng súng nện chết ngay tức khắc. Tơi thấy những chân

nhệngiãygiụatrongcơnhấphối.

Sựviệcnàybuộctơinhớlạirằngtrongbóngtốicủađáybiển

còn có những con vật nguy hiểm hơn nhiều, quần áo lặn cũng

khơng chống lại được. Cũng lạ là trước đó tơi chẳng hề nghĩ tới

điều này! Từ giờ phải thận trọng hơn mới được. Tơi cảm thấy

hình như cuộc dạo chơi của chúng tôi tới đây là hết. Nhưng tôi

đã lầm. Thuyền trưởng Nemo chưa có ý định quay về tàu

Nautilus,ơngtavẫndũngcảmđilênphíatrước.

Đáy biển dốc tuột xuống. Khoảng ba giờ chiều, chúng tôi tới

một chỗ đất trũng hẹp, hai bên là những mỏm đá thẳng đứng,

cáchmặtbiểnmộttrămnămmươimét.Nhờbộđồlặnhồnhảo,

chúngtơiđãxuốngchínmươimétqgiớihạnmàthiênnhiên

quyđịnhchonhữngcuộcdạochơidướinướccủaconngười.

Tơi xác định độ sâu ở chỗ chúng tơi đứng là một trăm năm

mươimét,mặcdùchẳngcómộtthứmáyđonào.Nhưngtơibiết

rằngngayởnơinướctrongnhất,nhữngtiasángmặttrờicũng

khơngthểlọtxuốngsâuhơnđược.Cáchmườibướcchẳngnhìn

thấy gì. Tơi đang dò dẫm thì bóng tối bỗng bị một tia sáng khá

mạnhxunthủng.ThuyềntrưởngNemođãbậtđènđiện.Anh

thủythủđitheocũngbậtđèn.TơivàConseillàmtheo.Ánhđèn

chiếusángmộtkhoảngcóbánkínhhaimươilămmét.

Nemo dẫn chúng tôi đi ngày càng xa, vào giữa khu rừng sâu

thẳm.Nơiđâycâycỏhiếmdần.Vìthiếuánhsángmặttrời,ởđộ

sâu này hầu như chẳng còn loại thực vật nào, trong khi xung



quanhchúngtơivẫncònnhiềuđộngvậtkỳlạ.

Vừađitơivừanghĩbụngrằngánhsángđiệnsẽthuhútsựchú

ýcủacácđộngvậtdướibiểnsâu.Nhưngnếuchúngcótớigầnthì

vẫnởmộtkhoảngcáchsúngbắnkhơngtớiđược.

ThuyềntrưởngNemomấylầndừnglạitìsúnglênvaingắm,

nhưnglạihạsúngxuốngrồitiếptụcđi.

Cuối cùng, khoảng bốn giờ chiều, chúng tơi đi tới đích của

cuộcdạochơinày.Trướcmặtchúngtơibỗngdựnglênmộtbức

tường đá hoa cương, một khối đá hùng vĩ có nhiều hang hốc

khơngthểvượtquađược.ĐóchínhlàchânđảoCrespo!

Nemo dừng lại. Ơng ta ra hiệu cho chúng tôi nghỉ chân. Tôi

chẳng khao khát vượt qua bức tường này nên tn theo lệnh

Nemo.Đâylàranhgiớimàơngtakhơngmuốnvượtqua.Bênkia

làmộtthếgiớikhácmàNemokhơngmuốnđặtchânvào!

Chúngtơiquayvề.Nemodẫnđầuvàvữngvàngđưachúngtơi

lênphíatrước.Tơicảmthấyhìnhnhưmìnhtrởvềbằnglốikhác.

Conđườngmớidốcđứngnêntrèorấtmệt,mộtlátsauchúngtơi

lêntớigầnmặtbiển.Việcđilênnhữnglớpnướctrêndiễnratừ

từvàkhơngthểcóảnhhưởnggìxấu.Ngượclại,áplựcthayđổi

độtngộtcóthểgâynguyhạichocơthểconngườivàđedoạtính

mạngnhữngthợlặnthiếuthậntrọng.Mấyphútsau,chúngtơi

lạiđivàolớpnướcđượcchiếusáng.Mặttrờiđãlặngầnsátchân

trời, và những tia sáng bị khúc xạ trong nước chiếu lên tất cả

nhữngvậtxungquanhmộtánhhàoquangrựcrỡ.

Chúngtôiđidướiđộsâumườimét,từngđànđủloạicálượn

quanh. Cá nhiều và bơi nhanh hơn chim bay trên trời, nhưng

chẳng con nào đáng bắn. Thuyền trưởng Nemo bỗng đưa súng

lênvairồingắmvàomộtconvậtnàođóđangthấpthốngtrong



bụirậm.Ơngtabópcò.Mộttiếngrítnhẹphátra,thếlàconvậtbị

trúngđạnngãgụccáchchúngtơinămbước.Đólàmộtconráicá

tuyệtđẹp,loạibốnchânduynhấtsốngởbiển.Bộlơngráicádài

tớimộtmétrưỡi,màunâusẫm,ởđầubốnchânmàutrắngbạc,

rấtđượcưachuộngtrênthịtrườngNgavàTrungQuốc.Vìmềm

và mượt nên bộ lơng con rái cá này trị giá ít nhất hai ngàn

phrăng. Tơi thích thú ngắm nhìn con vật có vú, đầu dẹt, tai

ngắn,mắttròn,córiaméptrắngnhưriamèo,cómàngchânrất

phát triển và đi bơng. Lồi thú này bị săn bắt q nhiều nên

hết sức hiếm, chỉ còn thấy ở phía bắc Thái Bình Dương và có

nguycơbịtuyệtchủng.

Ngườithủythủvácxácconvậtlênvaivàchúngtơilạiđitiếp.

Chúng tơi bước trên cát phẳng suốt một tiếng đồng hồ. Đôi

chỗ đáy gồ lên đến mức chúng tơi chỉ còn cách mặt biển hai

mét…

Đếnđây,tơiđượcchứngkiếnmộtphátsúngkỳdiệunhấtmà

ngườiđisănítkhithấy.

Trênđầuchúngtơicómộtconchimlớnđangxrộngcánh

bay.Khinócáchmặtbiểnmấymét,ngườithủythủngắmrồinổ

một phát súng. Con chim rơi thẳng xuống biển mạnh đến nỗi

thắng được sức cản của nước và chìm tới ngay chỗ chàng thủy

thủthiệnxạ.Đólàmộtconchimbáobão,tiêubiểuxuấtsắccho

cáclồichimsốngngồibiển.

Phát súng khơng dự kiến này khơng làm chúng tơi đi chậm

lại.Tronghaitiếngđồnghồ,chúngtơikhithìbướctrênđáycát

bằng,khithìlenquanhữngbãitảo.Tơiđangmệtlửthìmộtvệt

sángmờbỗngxunquabóngđêmtớinửahảilý.Đólàánhđèn

phacủatàuNautilus.Thếlàchỉcònhaimươiphútnữalàvềtới

tàu!Tơisắpđượcnghỉngơithoảimáirồi!Tơibắtđầucảmthấy



dưỡng khí trong bình sắp cạn. Nhưng tơi khơng biết được rằng

mộtcuộcgặpgỡbấtngờsẽlàmchúngtơivềtàuchậmmộtlúc.

Tơiđangđicáchmấyngườikiachừnghaichụcmét.Thuyền

trưởngNemobỗngquayngoắtlạivàbướcvềphíatơi.Cánhtay

mạnhmẽcủaơngtaấntơinằmxuốngsátmặtđất;ngườithủy

thủcũnglàmnhưvậyđốivớiConseil.Tronggiâyphútđầutiên,

tơi chẳng hiểu vì sao có sự “tấn cơng” bất ngờ đó, nhưng thấy

Nemonằmnbêncạnh,tơiantâm.

Tơinằmthẳngdướiđất,cótảophíatrênchechở.Ngướcnhìn

lên,tơithấymấybóngđentotướngvàsánglấplánhđanglướt

qua.

Tơisởngaiốc.Tơiđãnhậnranhữngconcákhủngkhiếpnày.

Đólàhaiconcámập,loạicáănthịtngười,cóđilớn,mõmcó

nhữngchấmsáng.Cáimõmgớmghiếcnàycóthểđớpmộtcáilà

đứtđơingười!TơikhơngbiếtConseilcóxếploạicámậpkhơng,

nhưngvềphầnmình,tơinhìncáibụngtrắngbạc,haihàmrăng

nhọncủachúngbằngconmắtcủamộtnạnnhânhơnlàcủamột

nhàsinhhọc.

Cũngphúcchochúngtơi,lànhữngconvậtphàmănnàymắt

rất kém. Chúng bơi vụt qua mà không thấy chúng tôi. Thế là

chúngtôimaymắnvượtquađượcmộtnỗinguyhiểmlớnhơnlà

gặphổgiữarừngsâu.

Nửa tiếng sau, chúng tôi về tới tàu Nautilus. Nắp tàu mở,

chúngtơivừachuivàocănphòngconthìthuyềntrưởngNemo

đóngsậpcửangồirồiấnnút.Máybơmtrêntàuchạylàmmực

nướcxungquanhchúngtơirútxuốngrấtnhanh.Mấygiâysau,

trong phòng chẳng còn một giọt nước nào. Lúc đó, cánh cửa

trongmởra,chúngtơibướcsangphòngthayquầnáo.



Chúngtơikhávấtvảmớitháobỏđượcbộđồlặn.Tơivừaq

mệt, vừa buồn ngủ nhưng hết sức thỏa mãn về cuộc dạo chơi

tuyệtđẹpdướiđáybiểnsâu.Tơitrởvềphòngriêngcủamình.



Chương18

BốnngàndặmdướiTháiBìnhDương



S



áng 18 tháng 11, tơi thức dậy, người khoan khối. Tơi lên

boongtàuvàlạithấyviênthuyềnphóđangnóicâumàtơi

đãngheđượcnhiềulần.Tơibỗnghiểunghĩacâunóiđó.Đúnglà

ơngtanóirằng“biểnbìnhnvơsự”.Biểnbátngát,mênhmơng,

chẳng thấy một cánh buồm, cũng chẳng thấy những mỏm đá

củađảoCrespo!Biểnđãnuốttấtcảmàusắccủaquangphổmặt

trời,chỉcònlạimộtmàuxanhngắt!

Tơiđangmảingắmcảnhđẹpcủađạidươngthìthuyềntrưởng

Nemolênboongvàbắtđầuquansátthiênvăn.Hìnhnhươngta

khơngđểýgìđếntơi.Sauđó,Nemotìtaylênbuồngláivàđăm

đămnhìnvềphíaxakhơi.

Lúcnàyđộhaimươithủythủbướclênboong.Họkéolướimà

họ đã quăng đêm trước. Đó là những người khoẻ mạnh, lực

lưỡng, thuộc nhiều dân tộc khác nhau nhưng đều gốc châu Âu.

Tôi dễ dàng nhận ra một người Ireland, mấy người Pháp, mấy

người Slaves, một người Hy Lạp. Họ rất ít lời và nói với nhau

bằng một thứ thổ ngữ chẳng rõ nguồn gốc từ đâu. Vì vậy tơi

khơngthểchuyệntròvớihọđược.

Họ kéo lưới lên tàu. Sáng hơm đó nhiều động vật kỳ lạ của

biểnđãlọtvàolưới.Tơiướclượnghọđánhđượcítnhấtbốntrăm

ki lơ gam cá! Một mẻ lưới rất đạt nhưng cũng chẳng có gì đáng

ngạc nhiên! Lưới mắc phía sau tàu và trong mấy tiếng đồng hồ

đãcuốntheotấtcảnhữngđộngvậtgặpởđường.Từnayvềsau,



chúngtơichẳngsợthiếucángonvìtàuchạyrấtnhanhvàchiếc

đènphacósứchấpdẫnlớn.

Cá đánh được liền đưa xuống bếp, một phần để dự trữ, một

phầnđểănngay.

Mẻ lưới kết thúc. Khơng khí lại được dự trữ đầy các bể chứa.

Tơiđinhninhlàtàusắplặn,nênmuốntrởvềphòng.Nhưnglúc

đóthuyềntrưởngNemoquayvềphíatơivànói:

-Thưagiáosư,ngàihãynhìnxembiểncóphảilàmộtsinhvật

khơng?Biểnlúcthìgiậndữ,khithìdịuhiền.Banđêmbiểncũng

ngủnhưchúngtavàgiờđâyđangtỉnhdậy,khoankhốisaumột

giấcngủngon!

Nemo chẳng chào hỏi gì. Hình như con người bí hiểm này

đangtiếptụcmộtcâuchuyệnbịbỏdở.Ơngtanói:

- Giáo sư nhìn xem: đại dương tỉnh giấc dưới ánh nắng dịu

hiền. Nó bắt đầu cuộc sống ban ngày. Thật kỳ thú khi quan sát

những biểu hiện đầy sức sống của cơ thể nó! Biển có tim, có

mạch máu, và tơi hoàn toàn đồng ý với nhà bác học Maury,

ngườiđãpháthiệnrarằngnướcởđạidươngcũngtuầnhoàn,hệt

nhưsựtuầnhoàncủamáutrongcơthểsống.

Nemo chẳng đợi trả lời, và tôi cũng thấy nếu ngắt lời ông ta

bằng nhiều câu “vâng”, “tất nhiên”, “rất đúng” trống rỗng thì

thật là thừa. Ơng ta như tự nói với mình và sau mỗi câu lại im

lặnghồilâu.

- Đúng, nước ở đại dương tuần hồn khơng ngừng. Sự tuần

hồnđósởdĩcólàdonhiệtđộthayđổi,domuốivàcácvisinh

vậttrongnướcbiển.

Nhiệt độ thay đổi làm thay đổi tỉ trọng của nước, do đó tạo

nênnhữngluồngnướcchảyngượcnhau.Nướcbiểnbốchơirấtít



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

§17. Khu rừng dưới biển

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×