Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
§9. Ned Land nổi khùng

§9. Ned Land nổi khùng

Tải bản đầy đủ - 0trang

khínénđựngtrongnhữngbìnhđặcbiệt.Mọikhảnăngấyđềucó

lý.Haylàơngtagiảiquyếtvấnđềđơngiảnhơn,tiếtkiệmhơnvà

thực tế hơn bằng cách cho tàu nổi lên mặt biển để thở như cá

voi?

Nhưngdùơngtatheophươngphápnàothì,theotơi,cũngđã

tớilúcápdụngngaykhơngchậmtrễ!

Tơicốthởgấphơnvàhítvàophổichútơxycònlạitrongcăn

phòng ngột ngạt. Bỗng một luồng khơng khí trong lành đượm

mùi biển ùa vào phòng, một thứ khơng khí làm khỏe người,

khơng khí của biển khơi! Tơi há to miệng và hít lấy hít để cái

khơngkhíthầnkỳấy!Đúnglúcđó,tơicảmthấytàubịxơnhẹvà

tròngtrành.Chiếctàu–conqivậtbằngthépấy–đangnổilên

mặtnướcđểthởtheokiểucávoi!Thếlàcáchthơnggiócủanóđã

đượcxácđịnh.

Khiđãthởhítthoảimái,tơibắtđầutìmlỗthơnghơivàmột

látsauthìthấynóởphíatrêncánhcửaravào.

Khơng khí mát vừa tràn vào phòng thì Ned và Conseil tỉnh

giấc.

Hệtnhưtheomộtkhẩulệnh,haingườigiụimắt,vươnvairồi

nhỏmdậy.

-Giáosưngủcóngongiấckhơngạ?–Conseillễphéphỏi.

-Rấtngon,anhbạnạ.Cònơngthếnào,ơngNed?

-Tơingủsaynhưchết,giáosưạ.Nếutơikhơnglầmthìhình

nhưcógióbiểnthìphải.

Anh thủy thủ Ned quả khơng lầm. Tơi kể cho anh ta nghe

nhữngchuyệnđãxảyrakhihaingườingủ.

-Cóthếchứ!–Nednói.–Bâygiờđãrõtiếngrítchúngtanghe



thấykhicònởtrêntàuLincolnlàtiếnggìrồi!

-Rấtđúng,ơngNedạ.Chínhlàtiếngthởcủanó.

-Thưagiáosư,ngàilàmơnchobiếtđãmấygiờrồi?Tơikhơng

hiểuđãđếngiờăntrưachưa?

-Giờăntrưaấyư,ơngbạnkínhmến?Chắcơngmuốnnóilàđã

đến giờ ăn sáng? Chúng ta đã ngủ suốt ngày hôm qua tới tận

sángnay!

- Thế ra chúng ta đã ngủ li bì suốt một ngày một đêm! –

Conseilkêulên.

-Tơicũngcảmthấynhưvậy.–Tơitrảlời.

-Tơisẽkhơngtranhluậnvớingàiđâu,giáosưạ.–NedLand

nói.–Đốivớitơithìăntrưahayănsángcũngvậythơi!Chỉcần

ngườiphụcvụbưngđếnchotacảhaibữamộtlúc.

-Cảhaibữamộtlúc?–Conseilnhắclại.

-Đúng!–Nednói.–Chúngtacóquyềnđòihỏicảhaibữa.

- Thế thì phải kiên nhẫn một chút, ơng Ned ạ. Những người

chủnhàkhơngquenbiếtnàychắckhơngcóýđịnhđểchúngta

chếtđóiđâu.Nếukhơng,họchẳngchochúngtaănbữahơmqua

làmgì.

-Nhỡhọchochúngtaănnođểgiếtthịtthìsao?–Nedhỏi.

- Đâu có thế! – Tơi trả lời. – Khơng phải chúng ta rơi vào tay

bọnănthịtngườiđâu!

-Ănthửmộtlầncũngchẳngsao.–Nednghiêmnghịnói.–Có

thể là họ đã lâu không được ăn thịt tươi. Ba người khỏe mạnh

nhưgiáosư,ngườigiúpviệccủangàivàtôi…

- Ông Ned ơi, xin ông hãy vứt những ý nghĩ nhảm nhí ấy ra



khỏiđầuócđi.Vàchủyếulàơngchớnóichuyệnkiểuấyvớichủ

nhàcủachúngta.Nếunóikiểuấythìtìnhhìnhcủachúngtachỉ

xấuđimàthơi.

-Thơixinngài!Tơiđangđóigầnchếtđây.Thơithìbữasáng

haybữatrưacũngđược,nhưngngườitacóchoăngìđâu!

- Ơng Ned ạ, đi trên tàu thì phải tn theo nội quy. Tơi ngờ

rằngdạdàychúngtađãbáohiệusớmhơntiếngchngcủađầu

bếpđấy.

-Thếthìtavặnlạikimđồnghồthơi.–Conseilđiềmtĩnhnói.

NedLandsốtruộtlalên:

- Xin lỗi ơng, ơng bạn Conseil ạ! Ơng cứ bình chân như vại.

Ơngsợhỏngthầnkinhà?Khơngđượcănơngvẫncảmơnđược

nhưthường!Ơngthàchịuchếtđóicònhơnlàkêucaphànnàn!

-Kêucaphànnànthìcólợigì?–Conseilhỏi.

-Lợigìà?Kêulênđượcnócũngnhẹngườiđichứ!Nếubọnphỉ

này – tơi gọi chúng là “phỉ” vì nể ngài giáo sư, ngài cấm tơi gọi

chúnglàbọnănthịtngười–nếubọnphỉnàytưởngrằngchúng

giamgiữtơitrongcũilàmtơichếtngạtmàtơikhơngdámchửi

thìchúnglầmto!Thưagiáosư,xinngàicứthẳngthắnchobiết

chúngcònhànhhạtatrongcáihòmsắtnàyđếnbaogiờ?

-Ơngbạnạ,thúthậtlàtơicũngchẳngbiếtgìhơnơng!

-Nhưngngàiphỏngđốnthếnào?

- Tơi nghĩ rằng sự ngẫu nhiên đã cho phép chúng ta hé mở

một điều bí mật quan trọng. Nếu những người trên chiếc tàu

ngầmnàyquantâmđếnviệcgiữgìnbímậtđó,vànếuđốivớihọ,

điều bí mật đó còn q hơn sinh mạng của ba chúng ta, thì tơi

chorằngchúngtađangbịđedọanghiêmtrọng.Nếukhơngthì



con qi vật đã nuốt chửng chúng ta sẽ trả chúng ta về xã hội

lồingườirấtnhanhchóng.

-Haysẽbắtchúngtalàmthủythủtrêntàu,–Conseilnói,–và

sẽgiữ…

-…chotớikhicómộtchiếctàuchiếnnàođóchạynhanhhơn,

haymaymắnhơntàuLincolntómđượccáiổcướpnàyvàtreocổ

cảbọnchúng,cảchúngtalêncộtbuồm.–Nednóitiếp.

-Ơngnóirấtcólý,ơngNedạ.–Tơinhậnxét.–Nhưngtheotơi

biết,thìchưaaiđềnghịchúngtađiềugìcả.Vìvậy,xâydựngkế

hoạch cho tương lai là điều vơ ích. Tơi xin nhắc lại là phải đợi

thời cơ, phải tùy hoàn cảnh cụ thể mà hành động, và hiện nay

khơngđượclàmgì,vìcũngchưacóviệcgìđểlàm!

- Thưa giáo sư, ngược lại, chúng ta phải hành động. – Ned

khơngchịuđầuhàng.

-Cụthểphảilàmgì,ơngNed?

-Chạytrốn!

-Chạytrốnkhỏinhàtùtrênmặtđấtđãlàmộtviệcgaygo,còn

tínhchuyệnvượtkhỏicáingụcngầmdướibiểnnày,theotơi,là

mộtđiềuviểnvơng.

-Thếnào,ơngNed,–Conseilhỏi,–ơngnghĩthếnàovềnhận

xétcủagiáosư?

Ned Land rõ ràng là lúng túng nên im lặng. Chạy trốn trong

nhữngđiềukiệnhiệntạilàchuyệnhồntồnkhơngtưởng.

Saumộtphútsuynghĩ,Nedtrảlời:

-Thưagiáosư,ngàikhơngđốnrarằngnếumộtngườikhơng

vượtđượcngụcthìanhtaphảilàmgìà?



-Tơichịukhơngđốnđược,ơngbạnạ!

-Rấtđơngiản!Anhtasẽgiànhquyềnlàmchủởđó.

-Tấtnhiên.–Conseilnói.–Ởlạitrongcáinhàtùnàycònhơn

làrangồi!

- Nhưng trước hết phải tống cổ tất cả bọn cai ngục này đi. –

Nednóithêm.

-Thơixinơng!Ơngđịnhchiếmchiếctàunàythậtđấyà?–Tơi

hỏi.

-Chiếmthậtchứ!–Nedtrảlời.

-Khơngđượcđâu.

-Vìsaokhơngđược,thưangài?Chẳnglẽkhơngcócơhộinào

thuận tiện ư? Nếu có thì sao ta khơng lợi dụng? Nếu thủy thủ

trêntàunàykhơngqhaimươitênthìlẽnàochúngcóthểbắt

haingườiPhápvàmộtngườiCanadaphảilùibước!

TốthơnhếtlàlờcáichuyệnviểnvơngcủaanhchàngNedđi

vàkhơngtranhluậnvớianhta.Vìvậytơinóikhéo:

- Ơng Ned ạ, nếu có dịp, chúng ta sẽ trở lại câu chuyện này.

Nhưng xin ông hãy kiên nhẫn. Bây giờ phải hành động thận

trọng. Tính nóng nảy của ơng chỉ làm hỏng việc thơi! Ơng hãy

hứa với tơi là sẽ nghĩ đến hồn cảnh chung của chúng ta mà

khơngnổinóng.

- Xin hứa với giáo sư. – Ned Land trả lời hơi miễn cưỡng. –

Chiều ý ngài, tôi sẽ ngậm tăm, sẽ không gây ra chuyện gì, dù

chúngkhơngchotơiăn.

-Ơngđãhứarồinhé!–TơibảoNed.

Câu chuyện tới đây chấm dứt. Mỗi người chúng tơi lại chìm



trongnhữngýnghĩriêngtưcủamình.

Thúthậtrằng,mặcdùNedcónhiềuhyvọnglạcquan,nhưng

tơichẳngnimộtảotưởnggì.Tơikhơngtinsẽcómộtlốithốt

maymắn,nhưNedhyvọng.Căncứvàocáchđiềukhiểncontàu,

cóthểđốnrằngthủythủtrêntàunàyrấtvững.Nhưvậy,nếu

đấuvớinhau,chúngtơisẽchạmtránvớimộtđốithủmạnh.Vả

lại,muốnhànhđộngthìphảiđượctựdo,màchúngtơilạiđang

bịnhốtchặt!Tơichưahìnhdungđượclàsẽtrốnkhỏicáicũisắt

đóngkínmítnàynhưthếnào.Vànếuviênthuyềntrưởnggiữbí

mậtcontàu–điềuđórấtcóthểxảyra–thìơngtasẽkhơngcho

phépchúngtơiđilạitrêntàu.Ơngtasẽđốixửvớichúngtơinhư

thếnào?Sẽgiếthạihaysẽchochúngtơilênmộthònđảohoang

nàođó?Chúngtơiđangnằmtrongtayơngta.Tấtcảnhữnggiả

thuyết của tơi đều gần chân lý như nhau, và phải là người như

NedLandmớicóthểhyvọnggiànhlạiđượctựdo.Tuyvậy,biết

tính Ned Land hay bị những ý đồ riêng ám ảnh, tơi hiểu rằng

càngđểanhtanghĩngợithìanhtacàngliềulĩnh.Tơicảmthấy

nhữnglờinguyềnrủađangnghẹnlạitrongcổNed,vànhữngcử

chỉ của Ned biểu lộ một sự giận dữ khó kìm hãm nổi. Ned lồng

lộnnhưmộtconthútrongchuồng,đáchânđấmtayvàotường.

Thời gian trơi qua, chúng tơi đói meo mà người phục vụ mãi

chẳngthấy.Nếuchủnhàcủachúngtơicóýđịnhtốt,chắckhơng

phớtlờnhữngkẻbịnạnlâunhưvậy!

NedLandđóiq,dạdàycothắtlại,nêncàngngàycàngtức

giận. Tơi sợ anh ta nổi nóng khi có người nào đó trên tàu xuất

hiện,mặcdùNedđãhứahẹnlàkhơngnổinóng.

Hai tiếng đồng nữa đã qua. Ned kêu la ầm ĩ nhưng vô hiệu.

Nhữngbứctườngsắtvẫncâmlặng.Chẳngthấymộttiếngđộng

nhỏnàotrêntàu,dườngnhưmọingườiđềuđãchết.Chẳngthấy



thân tàu rung nhẹ khi chân vịt quay. Chiếc tàu đang đứng im

mộtchỗ.Khiđãlặnxuốngđáybiển,nókhơngthuộcvềtráiđất

nữa.Sựimlặngthậtlàghêsợ.

Chúngtơiđãbịbỏrơivànhốtchặttrongcănhầmnày.Tơihốt

hoảngkhinghĩđếncảnhtùđàycóthểkéodài.Tiahyvọnglóe

lênkhigặpthuyềntrưởngcứtắtdần.Cáinhìnhiềntừ,nétmặt

khoandung,phongtháicaothượngcủaơngtađãphaimờtrong

trí nhớ của tơi. Đúng là ơng ta đã đặt mình lên trên lòng nhân

đạo,chẳngbiếtthếnàolàthươngngười,đãtựbiếnmìnhthành

kẻthùkhơngđộitrờichungvớiđồngloại,nhữngngườiơngtađã

thềcămghétsuốtđời!

Nhưng chẳng lẽ ông ta lại để chúng tôi chết trong bốn bức

tường của cái phòng giam chật chội này, lại để chúng tơi đói

khát,cựckhổvơchừngthếnày?Ýnghĩkhủngkhiếpxâmchiếm

lòng tơi, óc tưởng tượng càng làm cho tâm trạng nặng nề hơn.

Tơituyệtvọng.Conseilvẫnbìnhthản.CònNedLandthìtứcgiận

điêncuồng.

Bỗngphíangồicótiếngđộng.Đólànhữngtiếngchânbước.

Thencửakêulạchcạch.Cửamở,ngườiphụcvụbướcvào.

TơichưakịpgiữNedlạithìanhtađãxơtớiquậtngãvàbópcổ

ngườinày.Nạnnhânbịngạtthởtronghaibàntayhộphápcủa

Ned.

ConseilđịnhcứungườiphụcvụrakhỏitayNed.Tơicũngđã

sẵnsànggiúpConseil,thìbỗngsữngngườikhinghethấynhững

lờinóibằngtiếngPháp:

-ƠngLand,ơnghãybìnhtĩnh,cảgiáosưnữa!Xincácơnghãy

nghetơi!



Chương10

Ngườichủcủabiểncả



Đ



ólàthuyềntrưởng.



Ned Land chồm dậy ngay. Người phục vụ suýt bị chết ngạt,

theo hiệu của chỉ huy lảo đảo bước nhanh ra khỏi phòng. Uy

quyền của thuyền trưởng lớn đến mức anh này khơng có một

tháiđộ,cửchỉnàobiểulộsựtứcgiậncủamìnhđốivớiNed.Ngay

cả Conseil cũng phải ngây người ra và bất ngờ. Cả ba chúng tôi

imlặngchờđợiđoạnkếtcủacảnhnày.

Thuyền trưởng đứng tựa vào bàn, tay khoanh trước ngực,

chăm chú nhìn chúng tơi. Ơng ta phân vân trong việc tiếp xúc

với chúng tơi chăng? Ơng ta hối hận là đã nói mấy câu tiếng

Phápchăng?Rấtcóthểnhưvậy.

Sựimlặngkéodàimấygiâyvàchẳngaimuốnlêntiếngtrước

cả.

Cuối cùng, thuyền trưởng nói bằng một giọng điềm đạm,

thuyếtphục:

- Thưa các ngài, tôi thạo tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Đức và

tiếngLa-tinh.Tơicóthểnóichuyệnngayvớicácngàinhưngtơi

muốntrướchếtquansátcácngàirồimớiquyếtđịnhnênđốixử

vớicácngàinhưthếnào.Tấtcảnhữngđiềucácngàiđãkểchotơi

nghe,kểchungvàkểriêngtừngngười,hồntồnkhớpvớinhau.

Vìvậy,tơitinrằngcácngàichínhlànhữngngườinhưcácngài

đã tự giới thiệu. Tơi biết rằng sự tình cờ đã khiến tơi gặp ngài

Aronnax, giáo sư môn lịch sử tự nhiên ở Viện bảo tàng Paris,



đượcpháiranướcngồilàmcơngtácnghiêncứukhoahọc.Tơi

biết rằng những người cùng đi với giáo sư là ông Conseil, giúp

việc giáo sư, và ông Ned Land, người Canada, thợ săn cá voi đi

trêntàuLincolnthuộchạmđộiMỹ.

Tơinghiêngmìnhtỏvẻđồngý.Thuyềntrưởngkhơnghỏitơi,

dođócũngchẳngcầntrảlời.ƠngtanóitiếngPháprấtthạo,phát

âmchuẩnmực,dùngtừchínhxác,cáchdiễnđạtrấtcódun.

Thuyềntrưởngnóitiếp:

-Chắcngàichorằngcuộcgặpmặtlầnthứhaicủachúngtacó

thể diễn ra sớm hơn. Nhưng khi được biết ngài là ai thì tơi lại

lúngtúngkhóxử!Mãitơikhơngquyếtđịnhđượclànênthếnào.

Hồncảnhđángbuồnđưagiáosưđếnvớimộtngườiđãcắtđứt

quanhệvớilồingười.Giáosưđãphávỡsựntĩnhcủatơi…

-Mộtcáchmiễncưỡngthơi.–Tơinói.

- Một cách miễn cưỡng? – Thuyền trưởng hơi cao giọng. –

ChẳnglẽtàuLincolnđãmiễncưỡngsănđuổitôitrênkhắpmặt

biển? Chẳng lẽ ngài đã miễn cưỡng phải xuống chiếc tàu đó?

Chẳng lẽ những viên đạn của các ngài lại miễn cưỡng rơi vào

thântàucủatơi?ChẳnglẽơngNedLandlạimiễncưỡnglaotên

nhọnvàotơi?

Trong lời nói của ơng ta tơi cảm thấy có một vẻ giận dữ đã

đượcnénxuống.Nhưngđểđáplạitấtcảnhữnglờitráchmóccủa

ơngta,tơichỉcómộtcâutrảlờihồntồntựnhiên.

-Thưangài,tấtnhiênlàngàikhơngđượcnghenhữnglờiđồn

đạiđanglantruyềnởchâuMỹvàchâuÂuvềchiếctàucủangài.

Ngài không được biết là dư luận ở hai lục địa đã phản ứng thế

nàotrướcnhữngtainạnrủiroxảyrakhicáctàulỡđâmphảicon

tàu ngầm của ngài! Tôi không muốn ngài bị mệt vì phải nghe



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

§9. Ned Land nổi khùng

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×