Tải bản đầy đủ - 0 (trang)
Phương thức bán hàng tại các doanh nghiệp đã có nhiều đổi mới, hình thành nhiều mạng lưới bán buôn, bán lẻ, tham gia vào các kênh phân phối của các tập đoàn xuyên quốc gia, phát triển hình thức thương mại điện tử.

Phương thức bán hàng tại các doanh nghiệp đã có nhiều đổi mới, hình thành nhiều mạng lưới bán buôn, bán lẻ, tham gia vào các kênh phân phối của các tập đoàn xuyên quốc gia, phát triển hình thức thương mại điện tử.

Tải bản đầy đủ - 0trang

Đề án môn học



ưu thế về nhân công lao động tuy vẫn là nhân tố cạnh tranh, nhưng khơng còn

thuận lợi như trước đây. Theo nhận định của các chuyên gia kinh tế thì dù có

đến 90% sản lượng xuất khẩu, nhưng lợi nhuận thu về từ ngành này chỉ đạt

mức 25% giá trị gia tăng, vì ngành này chủ yếu vẫn “bán” sức lao động là

chính.

Xuất khẩu vào thị trường Mỹ tăng mạnh trong những năm gần đây nhưng thị

phần của Việt Nam cũng mới chỉ chiếm 2,1% về số lượng so với 83,5% của Trung

Quốc.

1. Nguyên vật liệu



Sinh viên: Phạm Thị Huệ



Lớp: Tổng hợp 47A



Đề án môn học



Hiện khâu nguyên vật liệu và khâu cung ứng vật liệu của nước ta còn rất

yếu, chủ yếu là nhập khẩu từ nườc ngồi như Trung Quốc. Vì vậy các doanh

nghiệp giày dép Việt Nam rất khó tự chủ trong việc sản xuât do phụ thuộc chủ yếu

từ nứoc ngoài, giá cả thì khơng ổn định.

Ngun vật liệu sản xuất của ngành da giày chiếm đến 80% giá trị của sản

phẩm trong đó ngành sản xuất da đóng vai trò quan trọng nhất. Theo LEFASO,

nhu cầu da thuộc năm 2007 của tồn ngành khoảng 350 triệu feet vng, trong khi

đó các nhà máy thuộc da của Việt Nam và nước ngoài đầu tư tại Việt Nam mới chỉ

sản xuất và đáp ứng được khoảng 20% nhu cầu da thuộc của cả nước, 80% còn lại

phải nhập khẩu.

Ngành phụ liệu sản xuất còn trầm trọng hơn, các doanh nghiệp Việt Nam

mới chỉ sản xuất được một vài mặt hàng rất hạn chế như nhãn, ren, dây giày...

nhưng lại “bỏ ngỏ” những loại phụ kiện tinh xảo là các sản phẩm nhựa có xi mạ

như khoen, móc, cườm, các vật trang trí trên giày, đặc biệt là giày nữ và giày trẻ

em.

2. Nguồn nhân lực

Tuy có lợi thế giá nhân cơng rẻ, nguồn cung ứng lao động dồi dào do dân

số trẻ, nhưng năng suất lao động của người Việt Nam rất thấp, trung bình trên 1

dây chuyền 450 lao động đạt mức sản lượng 500.000 đôi/năm, chỉ bằng 1/35 năng

suất lao động của người Nhật, 1/30 của Thái Lan, 1/20 của Malaysia và 1/10 của

Indonesia.

Lâu nay khi xuất hàng sang các nước, một lợi thế của Việt Nam là giá thành

sản phẩm thấp do giá nhân công rẻ. Nhưng hiện tại lợi thế này đã khơng còn. “Lao

động rẻ khơng còn là lợi thế nữa. Các cuộc đình cơng thời gian gần đây cho thấy,

đã đến lúc phải cải thiện về quan hệ lao động, tiền lương công nhân. Trong giai

đoạn tới, các DN cạnh tranh trên giá gia công sẽ không thể tồn tại được” .



Sinh viên: Phạm Thị Huệ



Lớp: Tổng hợp 47A



Đề án môn học



Đội ngũ thiết kế tạo mẫu giày hiện nay ở ta còn rất thiếu và yếu. Gọi là các

“nhà tạo mẫu” cho sang trọng, nhưng phần lớn xuất thân từ công nhân, sau thời

gian làm các dây chuyền sản xuất, được lựa chọn bồi dưỡng tại chỗ để làm ở bộ

phận ra mẫu và phát triển sản phẩm. Những nhân viên này không được đào tạo có

bài bản chuyên về thiết kế tạo mẫu giày, một số khác chỉ được tiếp thu trực tiếp

qua các chuyên gia, các khóa ngắn hạn do doanh nghiệp cử đi học.

Hiện tại, nhu cầu về đội ngũ này ở các doanh nghiệp rất lớn. Chỉ riêng ở Công

ty Biti’s Đồng Nai, đội ngũ cán bộ thiết kế, tạo mẫu, kỹ thuật viên tới trên 100

người. Các doanh nghiệp khác có quy mơ lớn cần có số lượng tương tự.

Mặc dù thiếu thốn đội ngũ như vậy, nhưng đây cũng là ngành duy nhất khơng

có trường lớp đào tạo kỹ thuật hay cử nhân thiết kế tạo mẫu. Hiện nay ngành giày

thiếu vắng hẳn một lực lượng là những kỹ sư phác họa, mỹ thuật cơng nghiệp.

Thiếu đội ngũ này thì khơng thể nào nói đến có được các mẫu mã sáng tạo, thời

trang, không thể cạnh tranh với hàng các nước, càng khơng thể nói đến các thương

hiệu nổi tiếng như Nike, Adidad... Hiện tại, chỉ có một số rất ít nhân viên học mỹ

thuật công nghiệp ra và làm việc tại các phòng kỹ thuật của doanh nghiệp, như

cơng ty giày An Lạc, 32, Công ty Xuất nhập khẩu da giày Sài Gòn…

Lương giành cho cơng nhân trực tiếp sản xuât còn thấp và chưa được quan tâm

nhiều những chế độ đãi ngộ nên không tâm huyết với nghề và không làm việc lâu

dài tại doanh nghiệp. điều này làm cho doanh nghiệp không tự chủ được nguồn

nhân công, tốn thêm nhiều kinh phí tuyển dụng đáo tạo lại.

3. Trình độ cơng nghệ

Hiện nay trình độ cơng nghệ của ngành da giày Việt Nam đang ở mức

trung bình và trung bình khá, song khá lệ thuộc vào nước ngồi về trang bị

máy móc. Khả năng đầu tư và chuyển giao cơng nghệ mới phụ thuộc vào

nguồn tài chính hạn hẹp, đội ngũ chuyên gia hiểu biết sâu và cập nhật cơng

nghệ còn q ít và chưa đáp ứng được nhu cầu phát triển của doanh nghiệp,



Sinh viên: Phạm Thị Huệ



Lớp: Tổng hợp 47A



Đề án môn học



kinh nghiệm và khả năng đàm phán, ký kết hợp đồng về công nghệ còn hạn

chế...Đây là một trong những nguyên nhân làm hạn chế năng suất lao động và

hiệu quả sản xuất kinh doanh của ngành trong thời gian trước mắt cũng như

lâu dài. Điều này còn dẫn đến việc ngành có nguy cơ mất khả năng cạnh tranh

trên thị trường , đặc biệt là thị trường quốc tế.

4. Vốn

Thách thức lớn cho các DN Việt Nam vốn có truyền thống sản xuất

bn bán nhỏ nay phải mở cửa bước ra sân chơi với tồn cầu, đối diện với làn

sóng các tập đồn bán buôn, bán lẻ với hệ thống phân phối bài bản từ châu Âu

tràn sang châu Á và đã xâm nhập thị trường Việt Nam.

Năng lực sản xuất của ngành chủ yếu tại các cơ sở ngoài quốc doanh và có

yếu tố nước ngồi, chiếm trên 90% năng lực của cả ngành, chứng tỏ năng lực

ngành phụ thuộc hoàn toàn vào làn sóng đầu tư của tư bản tư nhân trong nước và

quốc tế.

Theo số liệu thống kê, trên 70% các doanh nghiệp xuất khẩu lớn là

công ty liên doanh hoặc 100% vốn nước ngồi. Trong số 30% cơng ty VN

tham gia vào sản xuất da giày lại có tới 70% làm gia cơng. Giá trị lợi nhuận

đích thực mà ngành này mang lại không lớn. Chưa đến 20 doanh nghiệp

100% vốn VN đủ sức làm hàng dạng FOB.

5. Mẫu mã

Giày dép Việt Nam còn nghào nàn về mấu mã, thiếu khả năng tự thiết kế mẫu

mã. Từ trước đến nay, các sản phẩm giày được sản xuất trong nước chủ yếu theo

mẫu mã nước ngoài và xuất hiện trên thị trường quốc tế dưới nhãn hiệu của các

nước khác.

6. Thương hiệu giày dép Việt Nam



Sinh viên: Phạm Thị Huệ



Lớp: Tổng hợp 47A



Đề án môn học



Hiện tại, giày Việt Nam xuất khẩu đạt 450 triệu đôi/năm, kim ngạch 2,7 tỷ

USD, đứng thứ tư thế giới về xuất khẩu da giày và đứng thứ 3 trong nước về

ngành hàng xuất khẩu (sau dầu thô và dệt may). Tuy nhiên, giá trị gia tăng của

ngành hàng này vẫn không cao.

Nguyên nhân, phần lớn da giày Việt Nam xuất khẩu là gia công lại cho các

hãng của ngoài, mang thương hiệu nước ngoài. Lượng giày dép của Việt Nam

sản xuất chỉ chiếm khoảng 20% tổng số lượng xuất khẩu. Thời gian qua,

ngành da giày đã có nhiều nỗ lực trong việc tăng cường giải quyết những vấn

đề trên, tuy nhiên, hiệu quả vẫn chưa đạt như ý muốn, đặc biệt là công tác xúc

tiến, quảng bá chưa đạt yêu cầu, xây dựng thương hiệu vẫn chưa thành cơng.

Đó là lý do cơ bản khiến giày Việt Nam chưa được thế giới biết đến,

không có sức cạnh tranh. Ngay cả trong nước, giày Việt Nam vẫn chưa hoàn

toàn chiếm lĩnh được thị trường, mà vẫn phải chật vật cạnh tranh với giày

ngoại nhập. Trong đó, mỗi năm Trung quốc đưa vào 2 triệu đơi, với giá rẻ,

khiến giày Việt Nam cũng phải khó khăn ngay chính trên sân nhà.

Các DN đều cho rằng, hội chợ là công tác tiếp thị rất cần thiết, nhưng

mãi đến giờ phút này, da giày Việt Nam vẫn chưa có một hội chợ.

7. Khả năng liên kết để đáp ứng thị trường

Khả năng liên kết để đáp ứng thị trường thấp. Đã quen với lối sản xuất

nhỏ, DN Việt Nam chỉ đáp ứng được những đơn đặt hàng nhỏ. Với những đơn

đặt hàng lớn, các DN không theo kịp, trong khi đó cũng khơng liên kết nhau

được để cùng phân phối sản xuất và giữ thị trường.

Dẫn chứng là khi EC kiện da giày Việt Nam bán phá giá, các DN Việt Nam

đã hết sức lúng. Đó là kết quả của việc lệ thuộc quá lớn vào một thị trường. Tỷ lệ

xuất khẩu vào EU của ngành giày dép Việt Nam lên đến 60-70%, vì thế khi xảy

ra vụ kiện, cả ngành da giày rơi vào thế lao đao. Đó là hậu quả của việc thiếu

chiến lược, mà điểm quan trọng là đã không xây dựng được hệ thống phân phối.



Sinh viên: Phạm Thị Huệ



Lớp: Tổng hợp 47A



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Phương thức bán hàng tại các doanh nghiệp đã có nhiều đổi mới, hình thành nhiều mạng lưới bán buôn, bán lẻ, tham gia vào các kênh phân phối của các tập đoàn xuyên quốc gia, phát triển hình thức thương mại điện tử.

Tải bản đầy đủ ngay(0 tr)

×