Tải bản đầy đủ
.2. Vận dụng trong chẩn đoán.

.2. Vận dụng trong chẩn đoán.

Tải bản đầy đủ

Phải luôn luôn nắm vững thuộc tính âm dương tương hỗ, tiêu trưởng, bình
hành, đối lập
nhưng thống nhất, luôn luôn chuyển hoá lẫn nhau, phân biệt chính xác, sử
dụng linh hoạt các loại thuốc theo đúng thuộc tính âm dương sẽ đạt kết quả cao
trong chẩn đoán và phương trị.

2.1.3.3. Vận dụng trong điều trị.
Y học xưa cho rằng: “cẩn sắt âm dương sở tại nhi điều chi dĩ bình vi kỳ”
nghĩa là nói nguyên tắc điều trị của đông y, thông qua điều trị làm biến đổi tình trạng
âm dương thiên thắng hoặc thiên suy trong cơ thể, điều chỉnh quan hệ giữa âm và
dương nhằm mục đích khôi phục trạng thái tương đối cân bằng của âm dương, tiêu
trừ bệnh tật. Sở dĩ dương thịnh dùng âm dược, âm thịnh dùng dương dược, mục đích
tả phần hữu dư của âm dương, dương hư dùng dương dược, âm hư dùng âm dược
mục đích bổ thêm phần bất túc của âm dương.

Về tính vị công năng của các vị thuốc cũng phải phân chia theo âm dương: ví
dụ thuốc có tính năng ấm nóng thuộc dương dược, thuốc có tính mát lạnh thuộc âm
dược, thuốc có vị cay, ngọt, đạm thuộc dương dược, vị chua, mặn, đắng thuộc âm
dược, thuốc có tính thăng phù phát tán thuộc dương dược, tác dụng trầm giáng thông
tiết thuộc âm dược. Tóm lại phải vận dụng linh hoạt các vị thuốc đúng với thuộc tính
âm dương của dược vật mới đạt được hiệu quả tốt.
Âm dược
Dương dược
- Mát lạnh
- ấm nóng
- Chua, mặn, đắng
- Cay, ngọt, đạm
- Trầm, giáng, thông, tiết
- Thăng, phù, phát tán
Trên lâm sàng thường gặp các hội chứng:
- Bán biểu bán lý
- Biểu lý đồng bệnh
- Hư chung hiệp thực, thượng thực hạ hư
- Chân hàn giả nhiệt, chân nhiệt giả hàn
- Âm hư dương vượng, dương hư âm thịnh
- Âm dương lưỡng hư, âm trung chi dương, dương trung chi
âm…
Phải luôn luôn nắm vững thuộc tính âm dương tương hỗ, tiêu trưởng, bình
hành, đối lập nhưng thống nhất, luôn luôn chuyển hoá lẫn nhau, phân biệt chính xác,
sử dụng linh hoạt các loại thuốc theo đúng thuộc tính âm dương sẽ đạt kết quả cao
trong chẩn đoán và phương trị.
- Sắc mặt trắng bủng, tứ chi vô lực, rối loạn ngôn ngữ (loạn ngôn), nói nhỏ đó
là dương bất túc hay là âm bất túc ?