Tải bản đầy đủ
TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ KINH TẾ

TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH VỀ KINH TẾ

Tải bản đầy đủ

Từ đó, chúng ta cần phải tập trung phục vụ nông nghiệp. Phải chú ý cả
các mặt công nghiệp, thương nghiệp, tài chính, ngân hàng, giao thông, kiến
trúc, văn hóa, giáo dục, y tế v.v.. Các ngành này phải lấy phục vụ nông nghiệp
làm trung tâm. Cần chú trọng phát triển một số ngành công nghiệp nặng phục
vụ cho nông nghiệp như: Ngành cơ khí - đảm bảo cung cấp, sửa chữa các
công cụ sản xuất cho nông nghiệp và phục vụ bảo quản và chế biên nông sản;
Ngành hóa chất - cung cấp phân hóa học, thuốc trừ sâu, thuốc kích thích, bảo
quản…; Ngành điện - thúc đẩy phát triển công nghiệp và tiểu thủ công nghiệp
ở nông thôn.
Phải đẩy mạnh công nghiệp hóa nông nghiệp, nông thôn tức là thực
hiện cơ khí hóa, hiện đại hóa các khâu sản xuất trong nông nghiệp, xây dựng
và phát triển những cơ sở công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp tại địa bàn nông
thôn, xây dựng những kết cấu hạ tầng theo hướng CNH-HĐH ở nông thôn.
Đồng thời phải kết hợp giữa xây dựng mới với cải tiến, nâng cấp công nghệ
hiện có trong quá trình CNH-HĐH. Tuy nhiên cần chú ý đẩy mạnh một số
ngành đi ngay vào công nghệ hiện đại như: ngành tin học, điện tử, sinh học…
Muốn thực hiện được điều đó cần đẩy mạnh, khuyến khích phát triển các cơ
sở cơ khí sửa chữa nhỏ; hiện đại hóa các ngành nghề thủ công truyền thống ;
với những cơ sở công nghiệp lớn chỉ nên nâng cấp, hiện đại hóa những bộ
phần cần thiết; mạnh dạn đi vào hiện đại hóa khi thành lập những doanh
nghiệp mới nhất là trong những ngành kinh tế mũi nhọn như ngành điện tử tin
học, cơ khí chính xác…
Phải thực hiện nhiều thành phần kinh tế trong quá trình CNH-HĐH
nhằm huy động mọi nguồn lực của xã hội. Để có hiệu quả cao thì việc triển
khai phải theo nhiều quy mô, nhiều trình độ, phải vừa đi ngay vào hiện đại
đồng thời phải tận dụng những cơ sở hiện có.
Phải coi trọng, phát triển khoa học công nghệ và lao động trí thức trong
quá trình CNH-HĐH. Muốn vậy, cần phải lựa chọn chiến lược khoa học công nghệ chính xác. Một chiến lược khoa học chính xác giúp chúng ta đường
30

đi ngắn nhất để đuổi kịp các nước đi trước vì khai thác được tối đa nội lực,
tránh được những sai lầm của các nước đi trước; phải coi trọng nhân tài, tôn
trọng đội ngũ trí thức, có chính sách đãi ngộ thoả đáng tạo điều kiện thuận lợi
cho họ làm việc cống hiến tài năng; phải phổ biến khoa học kỹ thuật rộng rãi
trong quần chúng, đồng thời lại phải kịp thời khai thác kinh nghiệm của quần
chúng để đẩy mạnh sản xuất, nâng cao năng suất lao động.
Việc vận dụng tư tưởng của Hồ Chí Minh vào công cuộc CNH-HĐH
của đất nước được thể hiện rõ qua Văn kiện các kỳ đại hội Đảng. Tại Đại hội
III Đảng đã đề ra phương châm “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng một cách
hợp lý, đồng thời ra sức phát triển nông nghiệp và công nghiệp nhẹ” nhưng
trên thực tế nông nghiệp và công nghiệp hàng tiêu dùng hầu như bị lãng quên
để chạy theo phát triển công nghiệp nặng. Đến Đại hội IV đường lối kinh tế
được điều chỉnh lại “ưu tiên phát triển công nghiệp nặng một cách hợp lý trên
cơ sở phát triển nông nghiệp và công nghiệp nhẹ” sự điều chỉnh này là đúng
đắn nhưng trên thực tế, trong lãnh đạo chúng ta vẫn chạy theo phát triển công
nghiệp nặng không trên cơ sở phát triển nông nghiệp và công nghiệp nhẹ. Đại
hội V tuy đã có bước điều chỉnh khá quan trọng “tập trung sức phát triển
mạnh nông nghiệp, coi nông nghiệp là mặt trận hàng đầu, đưa nông nghiệp
một bước lên sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa, ra sức đẩy mạnh sản xuất hàng
tiêu dùng và tiếp tục xây dựng một số ngành công nghiệp nặng quan trọng;
kết hợp nông nghiệp, công nghiệp hàng tiêu dùng và công nghiệp nặng trong
một cơ cấu công – nông nghiệp hợp lý”, nhưng kiểu công nghiệp hóa này lại
gắn với mô hình kinh tế hiện vật, với cơ chế tập trung quan liêu, bao cấp nên
chẳng những không đạt được các mục tiêu mà còn mang lại hậu quả xấu làm
cho nền kinh tế đất nước càng trở nên tiêu điều.
Tại Đại hội VI Đảng ta mới kiên quyết uốn nắn lại bằng cách cắt giảm
và hoãn lại hàng trăm hạng mục công trình, xác định lại bước đi của công
nghiệp hóa, nhưng quan niệm về công nghiệp hóa kiểu truyền thống vẫn còn
tiếp tục ngự trị. Hội nghị lần thứ bảy Ban Chấp hành Trung ương khóa VII
31

của Đảng lần đầu tiên đưa ra khái niệm CNH-HĐH theo tư duy mới, “là quá
trình chuyển đổi căn bản toàn diện các hoạt động kinh tế xã hội từ sử dụng
sức lao động thủ công là chính sang sử dụng một cách phổ biến sức lao động
cùng với công nghệ, phương tiện, phương pháp tiên tiến, hiện đại”. Đến Đại
hội VIII, lần đầu tiên quan điểm “CNH-HĐH là sự nghiệp của toàn dân, của
mọi thành phần kinh tế, trong đó kinh tế nhà nước là chủ đạo” được khẳng
định. Có thể nói đây là sự trở về với cội nguồn tư tưởng Hồ Chí Minh về
CNH-HĐH.
Đến Đại hội IX Đảng ta chỉ rõ: “con đường CNH-HĐH của nước ta cần
và có thể rút ngắn thời gian, vừa có bước tuần tự, vừa có những bước nhảy
vọt. Phát huy những lợi thế của đất nước, tận dụng mọi khả năng để đạt trình
độ công nghệ tiên tiến, đặc biệt là công nghệ thông tin và công nghệ sinh học,
tranh thủ ứng dụng ngày càng nhiều hơn, ở mức cao hơn và phổ biến hơn
những thành tựu mới về khoa học và công nghệ, từng bước phát triển kinh tế
tri thức”. Đại hội X của Đảng xác định trong những năm tới cần: “Tranh thủ
cơ hội do bối cảnh quốc tế tạo ra và tiềm năng, lợi thế của nước ta để rút ngắn
quá trình CNH-HĐH đất nước theo định hướng xã hội chủ nghĩa gắn với phát
triển kinh tế tri thức là yếu tố quan trọng của nền kinh tế và CNH-HĐH”. Nội
dung của quá trình này là:
- Phát triển mạnh các ngành và các sản phẩm kinh tế có giá trị gia tăng
cao dựa nhiều vào tri thức; kết hợp việc sử dụng nguồn vốn tri thức của con
người Việt Nam với tri thức mới nhất của nhân loại.
- Coi trọng cả số lượng và chất lượng tăng trưởng kinh tế trong mỗi
bước phát triển của đất nước, ở từng vùng, từng địa phương, trong từng dự án
kinh tế - xã hội.
- Xây dựng cơ cấu kinh tế hiện đại và hợp lý theo ngành, lĩnh vực và
lãnh thổ.
- Giảm chi phí trung gian, nâng cao năng suất lao động của tất cả các
ngành, lĩnh vực, nhất là các ngành, lĩnh vực có sức cạnh tranh cao.
32

C. KẾT LUẬN
Thực tiễn cách mạng Việt Nam từ khi có Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh
đạo đã chỉ ra rằng, mọi thắng lợi của cách mạng nước ta đều gắn liền với
đường lối cách mạng triệt để và sáng tạo của Đảng ta, đều xuất phát từ nền
tảng lý luận chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh.
Ngày nay, khi công cuộc đổi mới đã được triển khai toàn diện và đi vào
chiều sâu, Đảng ta tìm thấy ở chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí
Minh nhiều quan điểm quý báu. Tư tưởng Hồ Chí Minh ngày nay đã là di sản
vô giá không chỉ của dân tộc Việt Nam, mà còn là của chung nhân loại. Trải
qua mọi biến động thời cuộc, tư tưởng Hồ Chí Minh càng chứng tỏ giá trị và
sức sống mãnh liệt. Tư tưởng Hồ Chí Minh là sự kết tinh tinh hoa của dân tộc
Việt Nam và trí tuệ của thời đại mãi mãi soi sáng cho cách mạng Việt Nam và
góp phần to lớn định hướng sự phát triển của nhân loại. Sức sống và sáng tạo
của tư tưởng Hồ Chí Minh vẫn còn nguyên giá trị định hướng cho công cuộc
đổi mới nói chung, đẩy mạnh CNH-HĐH đất nước nói riêng. Tư tưởng của
Chủ tịch Hồ Chí Minh về CNH-HĐH luôn là ngọn đuốc tinh thần dẫn dắt
chúng ta trong quá trình tiến hành CNH-HĐH với một quyết tâm không gì lay
chuyển nổi, giúp chúng ta thực hiện thắng lợi các mục tiêu đã đặt ra, phấn đấu
đưa nước ta trở thành một nước công nghiệp theo hướng hiện đại trong một
tương lai không xa.

33